Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 2139: Lễ trưởng thành tuổi mười tám

Cập nhật lúc: 2026-01-16 01:11:10
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Dù cô nhiều bạn bè, nhưng suy cho cùng thời đại điện thoại di động vẫn phổ biến rộng rãi, nên chỉ loáng một cái cô trả lời xong xuôi.

 

Cô liếc hộp thư thêm nữa để chắc chắn bỏ sót tin nào, đó mới vươn vai lười biếng bò khỏi giường, tâm trạng hân hoan vệ sinh cá nhân.

 

Tiết trời đầu thu nên chút se lạnh, cô ngó sắc trời bên ngoài, nhẩm tính dù nắng thì cũng đến chiều mới ấm lên , thế là cô chọn một chiếc quần jeans ôm dáng, phía phối với áo sơ mi voan màu xanh nhạt dài tay.

 

Làn da cô vốn trắng nõn, sắc xanh nhạt của chiếc áo càng tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào, cộng thêm khí sắc tươi tắn, trông cô thực sự thanh khiết và rạng rỡ vô cùng.

 

Nguyễn Kiều Kiều chút điệu đà gương ngắm nghía hồi lâu, cảm thấy chỗ nào cũng xinh tuyệt trần, lúc mới hài lòng mở cửa phòng.

 

ngờ, cửa mở , cô chạm mặt Đoạn Tư đang sừng sững ở đó.

 

"Anh Tư?" Cô nghi hoặc gọi một tiếng.

 

"Sinh nhật vui vẻ." Ánh mắt Đoạn Tư dừng gương mặt cô, đó mím môi, dáng vẻ chút ngập ngừng như thôi.

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều định cất tiếng hỏi chuyện gì, bàn tay giấu lưng của Đoạn Tư đột nhiên đưa phía : "Tặng em ." Nguyễn Kiều Kiều chỉ cảm thấy hoa cả mắt, đập tầm là một bó hồng rực rỡ tươi thắm xếp thành hình trái tim, bó thành một chùm lớn.

 

Cô ngạc nhiên trợn tròn mắt, bó hoa hồng đang kề sát mũi , Đoạn Tư mặt — mà dù vành tai và cổ đỏ lựng lên nhưng ánh mắt vẫn tràn đầy sự dịu dàng, nhịp tim cô bỗng chốc tăng nhanh.

 

"Anh Tư..." Cô lẩm bẩm, thật sự ngờ Đoạn Tư tặng hoa hồng cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2139-le-truong-thanh-tuoi-muoi-tam.html.]

Bởi lẽ bình thường đó trông chẳng vẻ gì là sẽ những chuyện lãng mạn , trông chờ tặng hoa hồng, thà trông chờ tặng cho cô cả một khu rừng đầy thú hoang còn thực tế hơn!

 

"Tặng em, một trăm linh một đóa, nhân viên cửa hàng một trăm linh một là tình yêu duy nhất." Đoạn Tư Nguyễn Kiều Kiều đầy tha thiết: " em chỉ là duy nhất, mà còn là cả thế giới của ." Là động lực và lý do duy nhất để đó tồn tại thế giới .

 

"..." Nguyễn Kiều Kiều.

 

Cảm giác thẹn thùng và ngọt ngào ập đến như sóng trào, gần như nhấn chìm cô, khiến cô bó hoa mặt mà nửa ngày phản ứng kịp, cứ thế ngây .

 

"Em thích ?" Thấy Nguyễn Kiều Kiều mãi phản ứng, Đoạn Tư bắt đầu cuống lên, lo lắng hỏi.

 

Trong đầu đó đem Đoạn Khiêm Dương — kẻ bày cái chủ kiến phê phán từ đầu đến cuối, thì lúc Nguyễn Kiều Kiều mới sực tỉnh.

 

Cô lắc đầu lia lịa, dốc sức lắc đầu, vươn tay ôm lấy bó hoa lòng, nụ mặt giấu nổi, khóe miệng tươi rói như kéo tận mang tai.

 

"Em thích chứ, cực kỳ thích luôn, cảm ơn Tư!" Con gái mấy ai mà yêu hoa, cho dù thích chăng nữa, nhưng chỉ cần là yêu tặng, cái thích đó cũng sẽ hóa thành niềm yêu mến thôi.

 

Huống chi Nguyễn Kiều Kiều vốn thích hoa, là quà của Đoạn Tư, cảm giác ngọt ngào lúc dường như nổ tung.

 

Cô theo bản năng vùi đầu bó hoa, hạnh phúc thốt lên: "Thơm quá ." Lúc Đoạn Tư mới thở phào nhẹ nhõm, bộ dạng thích thú của cô, khóe môi đó cũng vô thức hiện lên nét .

 

Một cao một thấp, một nam một nữ, đối diện rạng rỡ cửa phòng, theo lý mà thì đây là một khung cảnh vô cùng mỹ hảo, thế nhưng chín đàn ông lớn nhỏ đang ở lối cầu thang thì tài nào nổi nữa.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

 

Loading...