Muốn trong nhưng hiểu , lòng cứ thấy chút e dè.
Nguyễn Kiều Kiều ngoài ngập ngừng nửa phút thì Lục T.ử Thư từ trong nhà , thấy cô liền thắc mắc: "Cậu đây gì thế?"
Nguyễn Kiều Kiều : "Bà nội bảo tớ sang gọi nhà sang ăn cơm tối."
"Ồ, bọn tớ sang ngay đây, trong ?" Lục T.ử Thư nhường đường.
Nguyễn Kiều Kiều nghĩ ngợi một lát bước .
Lúc cô , Lục Trăn vẫn đang tắm , Triệu Lệ một bên lẩm bẩm dọn dẹp hành lý của .
Ánh Trăng Dẫn Lối
trong túi hành lý đó ngoài mấy bộ quần áo cũ bẩn thì chẳng còn gì khác.
Triệu Lệ thấy lạ, Lục Gia thiếu tiền, Lục Trăn ở nước ngoài bao nhiêu năm mà chỉ mấy bộ đồ rách nát thôi ?
lúc , từ phòng khách truyền đến tiếng lóc, tiếng gọi "Daddy" mỗi lúc một lớn khiến mà xót lòng.
Triệu Lệ vội mở cửa phòng, Tiểu Nam Hài bên trong tỉnh giấc, một chân bước xuống đất, oa oa chạy về phía họ, miệng ngừng gọi "Daddy".
Triệu Lệ định tiến lên bế bé, nhưng đứa trẻ né bà , trực tiếp lao lòng Nguyễn Kiều Kiều: "Sợ sợ, bế bế."
Tiểu Nam Hài là con lai, xinh xắn như b.úp bê, lúc đáng thương.
Nguyễn Kiều Kiều kịp thấy xót thì cái ôm cho ngẩn .
Đứa bé ôm c.h.ặ.t lấy đùi cô, dụi, còn gọi "Mommy", trông ủy khuất hết sức.
Nguyễn Kiều Kiều nhớ đến Tiểu Thổ Đậu bám lấy đòi bế, lòng thấy thương thương.
Cô định cúi xuống bế bé thì Lục Trăn trong phòng tắm dường như thấy tiếng động, tóc còn kịp lau khô lao .
Anh chân trần, sải bước tới bế Tiểu Nam Hài lên, ôn tồn dỗ dành.
Anh vốn cao lớn, ngũ quan sâu sắc, thế nào cũng giống dỗ trẻ con, nhưng lúc dỗ dành đứa nhỏ cực kỳ thành thục và dịu dàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2125-le-truong-thanh-muoi-tam-tuoi.html.]
Tiểu Nam Hài cảm giác an , bế trong lòng dỗ dành hồi lâu mới dần nín .
Thấy bé còn quấy nữa, Lục Trăn mới sang Nguyễn Kiều Kiều, áy náy : "Thằng bé mới ngủ dậy nên lú lẫn, em đừng để bụng nhé."
"Không Trăn." Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu.
Lục Trăn gật đầu với cô, sang Triệu Lệ bảo: "Mẹ, ngoài , con chuyện với nó một lát ngay."
Triệu Lệ chỉ đành gật đầu, ba rời khỏi phòng.
Nguyễn Kiều Kiều cửa, cánh cửa đóng c.h.ặ.t mà tâm trạng chút phức tạp.
Nghĩ đến lời xin lúc nãy của , cô thầm thở dài, rốt cuộc thì vẫn là xa cách .
Cô sang bảo Triệu Lệ: "Mẹ nuôi, bà nội nấu cơm xong , lát nữa Trăn , cùng sang ăn cơm nhé, con về đây."
"Được." Triệu Lệ đáp: "Bọn sang ngay."
Nguyễn Kiều Kiều về đến nhà nhịn mà thở dài thườn thượt.
Nguyễn Lâm Thị hỏi cô , cô .
Thực cũng chẳng gì để , ai cũng lớn lên, cuộc sống mỗi mỗi khác, những gì xa cách thì cuối cùng cũng sẽ xa cách thôi.
Chỉ là cô vốn là trọng tình cảm, nên thường sẽ thấy luyến tiếc hơn khác một chút.
Trước khi nhà họ Lục sang, Đoạn Tư về .
Nguyễn Kiều Kiều lập tức đón lấy, Đoạn Tư nhà đảo mắt một lượt.
Nguyễn Kiều Kiều đang tìm gì, giải thích: "Vẫn sang ."
Lục Trăn đột ngột trở về, Nguyễn Kiều Kiều ngoài gọi điện cho Lục T.ử Thư còn nhắn tin cho Đoạn Tư, nên cũng chuyện.