Vừa cúp điện thoại, cô thấy Nguyễn Lâm Thị xuống bên cạnh từ lúc nào, tay cầm một cuốn sổ tiết kiệm mà dạo bà xem nhất đưa cho cô: "Cầm lấy."
Nguyễn Kiều Kiều nghi hoặc bà, liếc qua cuốn sổ bà ấn tay.
Vừa một cái, cô giật nảy , đôi mắt trợn ngược lên vì kinh ngạc.
"Bà nội, bà nhiều tiền thế ạ?"
Tận hai mươi vạn!
Bà nội cô cư nhiên tới hai mươi vạn!
"Lão Thái Thái, bà tiền riêng khổng lồ từ bao giờ thế?" Nguyễn Kiều Kiều thực sự sững sờ, ôm lấy cánh tay Nguyễn Lâm Thị, ngước đầu hỏi.
Nguyễn Lâm Thị những năm qua luôn sống cùng nhà họ Nguyễn.
Tuy đây cô cũng bà chút tiền riêng, nhưng ngờ giàu đến mức tùy tiện lấy là ngay hai mươi vạn.
"Bà nội con thiếu gì tiền, con cứ cầm lấy mà dùng, thiếu thì bảo bà!" Nguyễn Lâm Thị phán một câu đầy bá đạo.
Ý nghĩa là...
vẫn còn nhiều hơn hai mươi vạn ?
Nguyễn Kiều Kiều chấn động sâu sắc.
Sau khi đưa sổ tiết kiệm cho Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Lâm Thị nấu cơm, cứ như thể thứ bà cho là món tiền khổng lồ hai mươi vạn mà chỉ là một tờ giấy lộn .
Nguyễn Kiều Kiều mơ cũng ngờ, chỉ tùy tiện "gọi vốn" một vòng mà cư nhiên biến thành một nữ triệu phú thực thụ!
Chuyện quả là đáng sợ!
Tối đến, khi ăn cơm xong, Nguyễn Kiều Kiều cầm một triệu tệ gom trong suốt một tuần qua mà cứ ngỡ như đang mơ.
Đoạn Tư từ ngoài bước , thấy bộ dạng ngơ ngác của cô liền kỳ lạ hỏi: "Có chuyện gì ?"
Nguyễn Kiều Kiều đẩy đống sổ tiết kiệm mặt về phía , nghiêm túc tuyên bố: "Anh Tư, kể từ bây giờ em còn là em của nữa , em là một phú bà triệu đô đấy!"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đoạn Tư cầm mấy cuốn sổ tiết kiệm lên xem, nhất thời cũng im lặng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2104-vo-nho-cua-anh.html.]
Anh một nữa nhận rằng, nếu nỗ lực kiếm tiền thì thật sự .
Nếu , vợ nhỏ của chỉ cần lên tiếng một cái là cả đống tranh đòi nuôi, cảm giác chẳng dễ chịu chút nào!
——
Sau sinh nhật của Tiểu Thổ Đậu, mùa hè cũng dần lùi xa.
Thời tiết ngày một mát mẻ, chương trình học năm cuối của Nguyễn Kiều Kiều tuy quá căng thẳng, nhưng vì sắp nghiệp nên bắt đầu cân nhắc đến đủ thứ chuyện rắc rối khác.
Thời cấp ba, Nguyễn Kiều Kiều cũng coi là một học bá, nhưng đến Khánh Đại – cái nôi của những thiên tài – thì cô trở nên bình thường hơn hẳn.
Cô giống như Đoạn Tư Nguyễn Hạo, những giành suất học thẳng lên tiến sĩ, nhưng việc bảo đảm suất học thạc sĩ tại trường thì cô vẫn nắm chắc.
Tuy nhiên, với chuyên ngành , việc chọn học tiếp trong nước nước ngoài cũng là một vấn đề.
Dù hiện tại mới là học kỳ đầu của năm tư, thời gian còn sớm, nhưng thể bắt đầu suy tính .
Nguyễn Kiều Kiều đương nhiên ở trong nước, cô rời xa gia đình.
Thư Khiết hy vọng cô thể ngoài mở mang tầm mắt.
Hiện giờ mối đe dọa quanh cô giải trừ, tháng mười cô cũng tròn mười tám tuổi, còn lo lắng như nữa.
Vì , bà gợi ý cô thể xin suất du học.
Thế nhưng đề nghị thốt , Nguyễn Kiều Kiều lập tức từ chối.
Năm xưa Đoạn Tư vì cô mà chọn ở trong nước, cô tuyệt đối lý gì khi ở , xách vali nước ngoài.
Nguyễn Kiều Kiều bày tỏ rõ ý định của , Thư Khiết thấy cũng chỉ đưa lời khuyên chứ ép buộc gì thêm.
Đầu tháng mười một, còn nửa tháng nữa là đến sinh nhật Nguyễn Kiều Kiều, Đoạn Tư bắt đầu ráo riết chuẩn chính thức khởi nghiệp.
Văn phòng đặt tại một trong những tòa nhà mà họ mua.
Tòa nhà cao bảy tầng, bàn giao hồi đầu năm và thiện nội thất, Đoạn Tư chọn tầng áp mái nơi việc.
---