Cuối cùng, Nguyễn Kiều Kiều dạo phố đến phát ham, còn mua thêm cho và Đoạn Tư mỗi hai bộ đồ.
Tần Kình giả bộ giận dỗi : "Kiều Kiều , cháu thế gọi là lợi dụng chức quyền nhé.
Tự mua cho thì thôi, mua cả cho tiểu Tư nữa?"
Nguyễn Kiều Kiều hì hì ôm lấy cánh tay Thư Vi: "Cháu với Tư là phân chia của của em mà, giống như dượng với dì thôi." Cô vờ kinh ngạc trợn mắt: "Chẳng lẽ dượng với dì còn chia rạch ròi , với nó ?"
"..." Tần Kình cạn lời.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nghe thì vẻ chẳng sai , nhưng cứ thấy gì đó sai sai.
Cái miệng của Nguyễn Kiều Kiều một khi thì thể ngọt như lùi, còn cực kỳ giỏi thuyết phục.
Vì , dù Tần Kình thấy gì đó đúng, nhưng khi trả tiền vẫn cứ hớn hở vô cùng.
Đoạn Tư vốn chẳng thích đàn ông khác tiêu tiền cho Nguyễn Kiều Kiều, nhưng đây là đồ cô đặc biệt "lừa" về cho , nên mặc cũng chẳng thấy chút áp lực tâm lý nào.
Thư Vi thì về phía Nguyễn Kiều Kiều, bà lườm Tần Kình một cái : "Chi li tính toán gì, Kiều Kiều tiêu của ông mấy đồng chứ?
Ông kiếm tiền để cho con bé tiêu thì để gì?"
"..." Tần Kình chút ủy khuất: "...
là tiêu cho bà mà."
"Cũng như thôi, của cũng là của Kiều Kiều." Thư Vi tuyên bố.
"..." Tần Kình đầu hàng.
Nguyễn Kiều Kiều lập tức hì hì hôn lên má Thư Vi một cái, nịnh nọt gọi hai tiếng "dì yêu", kéo bà một cửa hàng phụ kiện.
Lý Bác Học bên cạnh Đoạn Tư, khi họ chuyện đều giữ im lặng.
Mặc dù cuộc đối thoại giữa Tần Kình và Nguyễn Kiều Kiều như đang tính toán chi li, nhưng hiểu , chỉ thôi cũng thấy lòng ấm áp lạ thường...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2071-tan-le.html.]
Năm dạo phố suốt cả một buổi chiều, mãi đến chập tối mới trở về nhà họ Nguyễn.
Biệt thự nhà họ Nguyễn nhiều phòng khách hơn nhà lầu quê, nên Tần Kình và Thư Vi đều ở đây chứ khách sạn.
Lý Bác Học thì ngủ chung phòng với Nguyễn Kiệt.
Nguyễn Kiệt hiếm khi nghỉ phép, càng hiếm khi về Nguyên Túc một chuyến nên thường xuyên chơi bời bên ngoài, đến tận nửa đêm mới chịu về.
Đêm khuya.
Lý Bác Học lặng lẽ chiếc giường nhỏ của , vầng trăng treo cao ngoài cửa sổ.
Cậu nghĩ đến chuyện hôm nay Nguyễn Kiều Kiều với , rằng những nhận nuôi đổi tên thành Tần Lễ.
"Lễ" đồng âm với "Lý", liệu cái tên mới đồng nghĩa với việc sẽ một cuộc đời mới .
Hạ tuần tháng Tám, nhà họ Nguyễn bắt đầu chuẩn về Bắc Đô.
Lần cũng giống như những , tàu hỏa, còn cha con Nguyễn Kiến Quốc và Nguyễn Kiệt chạy xe ngày đêm để đưa một đàn sói con về Bắc Đô.
Ông chú bán thịt kiên trì bám trụ nhà họ Nguyễn gần một tháng trời, cuối cùng cũng nhận cái gật đầu của Tiểu Tuyết, đồng ý tặng ông một con sói con.
Trước ngày khởi hành một ngày, chú bán thịt kéo chiếc xe bò chở đầy thịt đến đón sói con.
Biết nhà họ Nguyễn coi trọng điều gì, ông lập tức kéo con trai cùng thề thốt: "Mọi cứ yên tâm, thể đối xử với con trai , nhưng chắc chắn sẽ đối xử với Tiểu Bảo!
Có bỏ đói con trai, cũng để Tiểu Bảo thiếu một miếng ăn nào..." Con sói con ông nhận nuôi tên là Tiểu Bảo, bộ lông y hệt Nhục Nhục, trông chẳng khác gì Nhục Nhục lúc còn nhỏ.
Chú bán thịt thề sống thề c.h.ế.t, chỉ hận thể m.ó.c t.i.m cho nhà họ Nguyễn xem, mà chẳng hề nhận con trai cạnh – sắp " bỏ đói" – mặt đen như nhọ nồi.
Nguyễn Kiều Kiều chọc cho nghiêng ngả, những khác trong nhà cũng dứt.
Nguyễn Lâm Thị : "Chúng tin ông mà."
Đến lúc chú bán thịt mới thở phào nhẹ nhõm.