tính cách của Nguyễn Kiến Đảng xưa nay vốn , nếu năm xưa cũng chẳng để Liễu Chiêu Đệ quậy phá đến mức đó mới quyết định ly hôn.
Còn về Lưu Tình Vân, điều đó càng dễ hiểu.
Dù cũng là kế, việc gì cũng cẩn trọng, đối mặt với nhà vợ của con riêng chung huyết thống, thái độ thể nào cứng rắn .
Bữa cơm , dù còn nhà họ Hồng nhưng nhà họ Nguyễn cũng ăn chẳng ngon lành gì.
Còn về phía nhà họ Hồng, tình hình chẳng khác nào núi lửa phun trào, cảnh tượng mất kiểm soát.
Vừa khỏi phòng bao, bà Hồng tức tốc lao về phòng, vơ vét quần áo trong tủ nhét loạn xạ túi.
Ông Hồng đuổi theo khuyên can: "Bà gì , gì thì từ từ , bà xông thế thì Bình Bình ."
"Làm cái gì!
Nó cần nữa thì còn quản nó gì?!" Không nhắc thì thôi, ông Hồng mở miệng, bà Hồng bùng nổ.
"Mẹ, con !" Hồng Linh chạy tới, lấy quần áo bà đang nhét túi .
Nếu đó , còn trong tình cảnh trở mặt với nhà họ Nguyễn thế , thì ở bên Nguyễn Hạo nữa?
Hồng Linh t.h.ả.m thiết, ôm c.h.ặ.t lấy cái túi của bà Hồng nhất quyết cho .
Bà Hồng giằng co mấy cái , một bên là chồng, một bên là con gái, một ai về phía bà.
Nếu nào bệnh tim chắc chắn tức c.h.ế.t từ lâu .
Ba cứ thế, một nhét quần áo , một lôi quần áo , còn thì cuống cuồng xoay quanh.
Trong lúc đang giằng co như , Hồng Bình ở cửa.
"Chị!
Chị mau khuyên !" Hồng Linh thấy Hồng Bình, mắt sáng lên, lập tức kêu cứu.
"Đừng gọi nó là chị, đứa con gái !
Cút, mày cút ngay cho tao!!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2039-tro-mat.html.]
Từ nay về mày cứ việc dâu nhà họ Nguyễn, liên quan gì đến nhà họ Hồng nữa!
Tao bao giờ đứa con gái như mày!" Bà Hồng giận quá mất khôn, thốt những lời độc địa.
Hồng Bình ở cửa, lời nào, chỉ lặng lẽ bà, nước mắt tuôn rơi ướt đẫm cả khuôn mặt.
Và ánh mắt của cô khiến bà Hồng giật .
Bà mô tả ánh mắt đó thế nào, dường như là sự thất vọng cùng cực, như sự tuyệt vọng khôn cùng.
Bà diễn tả nổi.
Nếu nhất định dùng một từ, lẽ đó là "tâm như tro tàn".
Hồng Bình cứ bà Hồng như , thực tế là những giọt lệ khiến cô chẳng còn rõ gương mặt nữa.
"Chị?" Hồng Linh nhận sự bất thường của cô, lo lắng gọi khẽ.
"Con..." Bà Hồng ánh mắt đến mức hoảng loạn vô cớ.
"Mẹ con cần , ...
thực sự coi con là con gái bao giờ ?" Cuối cùng, Hồng Bình cũng hỏi lời.
"Mày ý gì?" Sắc mặt bà Hồng biến đổi.
Nguyễn Tuấn cũng đuổi tới nơi.
Nhìn Hồng Bình, xót xa tiến lên, định lấy khăn tay lau nước mắt cho cô nhưng cô từ chối.
Hồng Bình tự dùng tay lau những vệt lệ mặt, cố kìm nén cơn nức nở, nữa ngẩng đầu bà Hồng.
Sau khi hít một thật sâu, cô : "Nguyễn Tuấn là yêu của con, là chồng của con.
Ngay từ đầu coi thường , chuyện con trách , vì hiểu .
Ánh Trăng Dẫn Lối
con tin chỉ cần thời gian, sẽ dần thấy sự ưu tú của , tự nhiên sẽ đổi cách ."