"Chỉ một điều em nhớ kỹ, bất kể em gì thì đó cũng là chuyện riêng của em.
Đừng mang những thứ đến mặt gia đình họ Nguyễn, càng mang đến mặt Kiều Kiều.
Còn nữa..." Nói đến đây, giọng Nguyễn Thỉ lạnh lùng đến lạ lùng: "Hãy suy nghĩ cho kỹ hậu quả của những việc em , và những hậu quả đó, chỉ em gánh chịu!"
Nếu Nguyễn Vĩ mới tám tuổi, lẽ Nguyễn Thỉ đ.ấ.m cho một cú, dùng vũ lực để cảnh cáo đừng quản mấy chuyện rắc rối nữa, hãy tránh xa những đó .
Nguyễn Vĩ mười tám , vũ lực giải quyết vấn đề nữa.
Huống hồ, thể nhịn ăn nhịn tiêu, trích một nửa tiền sinh hoạt mỗi tháng để bí mật cứu tế cho hai cha con , chứng tỏ những thứ thật sự khuyên nổi.
Chỉ khi thật sự vấp ngã đau đớn, mới đau, mới đường mà tránh xa.
Nguyễn Thỉ về phía Tiểu Cô Nương vẫn đang đắm đuối, lạnh lùng nhếch môi, thốt những lời tàn nhẫn và đầy m.á.u me: " của cô, Nguyễn Vĩ cũng .
Sau đừng lởn vởn mặt , cũng đừng bén mảng đến khu vực nữa.
Nếu , sẽ sai đ.á.n.h gãy chân cô!"
Nói đoạn, đó sải bước rời ánh mắt kinh hoàng và tin nổi của Nha Nha.
Sắc mặt Nguyễn Vĩ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
Nguyễn Thỉ chẳng buồn quan tâm đến Nguyễn Vĩ phía , thẳng cửa khách sạn, lái xe đến vũ trường.
Khi tới nơi, xe còn dừng hẳn, đó thấy Nguyễn Kiều Kiều đang cúi đầu cửa, chằm chằm mũi chân .
Rõ ràng bình thường cô nàng đỏng đảnh ghét nắng là thế, mà giờ phơi ánh mặt trời, đợi bao lâu .
Nguyễn Thỉ thở dài, nhưng trong lòng mềm nhũn .
Cái con bé ngốc nghếch .
Người đó dừng xe, bước xuống gọi: "Kiều Kiều."
Nguyễn Kiều Kiều lập tức ngẩng đầu, đôi mắt sáng rực: "Anh Thỉ!" Cô chạy ào tới, còn nghiêng đầu ngó nghiêng trong xe như thể xem ai cùng .
"Nhìn gì thế?" Người đó còn hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2028-nha-nha.html.]
"Anh Vĩ ạ?" Nguyễn Kiều Kiều hỏi.
Đứng phía cô, Đoạn Tư thấy Nguyễn Thỉ đến liền trong vũ trường .
Nguyễn Thỉ trả lời câu hỏi đó mà nắm lấy tay cô hỏi: "Nắng thế nóng ?"
"Cũng bình thường ạ, nóng lắm." Nguyễn Kiều Kiều , lắc lắc ống tay áo đó: "Anh Thỉ, cái cô Nha Nha đó..."
"Sợ cướp mất ?" Nguyễn Thỉ cố ý trêu chọc.
Nguyễn Kiều Kiều bĩu môi.
Cô mười bảy tuổi, sắp trưởng thành , theo lý thì nên ăn giấm chua như nữa.
thật lòng, khi thấy Nha Nha, cô thật sự mấy thiện cảm.
Chưa kể đối phương cũng chẳng ưa gì cô, lên định đ.â.m sầm cô .
Thấy Nguyễn Kiều Kiều phụng phịu lời nào, Nguyễn Thỉ cũng đùa nữa, cũng giấu giếm cô.
Vì đó cô em gái tính lo hão, rõ cho cô thì càng , nên đem bộ những gì kể hết cho cô .
Nguyễn Kiều Kiều xong hồi lâu vẫn phản ứng gì.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Một lát , cô mới chút tin nổi mà hỏi: "Anh Thỉ, thật sự sẽ đ.á.n.h gãy chân cô ?"
"Sẽ." Nguyễn Thỉ mặt đổi sắc, vô cùng nghiêm túc.
"..." Nguyễn Kiều Kiều, tin mới lạ đấy!
Thấy phản ứng của Nguyễn Kiều Kiều, Nguyễn Thỉ ha hả, nhịn mà nhéo má cô một cái.
Chỉ là cô bé giờ đây còn là đứa em gái mập mạp trắng trẻo năm nào nữa, thịt chẳng nhéo lên bao nhiêu mà còn cô đau.
Nguyễn Kiều Kiều bực bội gạt tay đó , ngẫm nghĩ một lát : "Không thể đưa cô bé trại trẻ mồ côi ạ?"
"Không , cô vẫn còn cha, dù ông chẳng gì." Nguyễn Thỉ trả lời.