"Chứ còn gì nữa, thoắt cái mười năm .
Giờ vẫn còn nhớ như in cảnh con bé Kiều Kiều ngã một cú gãy mất cái răng cửa, mới t.h.ả.m thiết .
Con gái ai mà chẳng yêu cái , ha ha ha...
Kiều Kiều , con còn nhớ ?" Chú Lục bác sĩ đến đây thì nhịn mà lớn.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Cảm ơn chú nhiều ạ, nhưng những chuyện như cô chẳng nhớ tí nào cả!
Tuyệt đối nhớ một chút nào luôn!
Tiếp theo là thời gian ôn chuyện xưa của mấy đàn ông trung niên, mà ngặt nỗi thỉnh thoảng họ lôi mấy chuyện hổ mà Nguyễn Kiều Kiều quẳng xó xỉnh nào đó từ lâu.
Cô cảm thấy ngượng ngùng bất lực, đành nhích từng bước nhỏ đến cạnh Nguyễn Hạo, kéo kéo tay áo : "Anh Hạo, chúng về khách sạn ."
"Bé cưng, vẫn còn sớm mà, lát nữa hẵng về, đợi cùng bố luôn." Nguyễn Kiến Quốc thấy liền ngay.
Nguyễn Kiều Kiều nở nụ ngoan ngoãn hết mức: "Bố ơi, là bảo con và về ạ."
"À, ?
Thế thì hai đứa mau về , nhanh lên, đừng trì hoãn nữa." Nguyễn Kiến Quốc lập tức đổi thái độ ngay tắp lự, thậm chí còn sợ họ nhanh, còn đẩy hai một cái.
Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Hạo khỏi phòng tân hôn, xuống lầu thì gặp Đoạn Tư cũng đang định lên lầu tìm cô.
Ba liền lên một chiếc xe trở về khách sạn .
Trước khi xe khởi động, Nguyễn Kiều Kiều thấy rõ ràng Hồng Linh Cánh Như đuổi theo ngoài, cô vội vàng thúc giục Đoạn Tư đang cầm lái: "Anh Tư, mau thôi!"
Đoạn Tư nhấn ga một cái, lập tức bỏ xa Hồng Linh đang đuổi theo phía .
Thậm chí vì đó đuổi theo quá sát nên còn phun đầy khói xe mặt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2015-hai-chi-em-cung-nham-trung-hai-anh-em.html.]
Nguyễn Kiều Kiều thấy Hồng Linh giậm chân đầy vẻ cam lòng, thỉnh thoảng còn đưa tay che miệng, cô đầu mà đôi mắt híp cả .
Nguyễn Hạo bên cạnh, cảm thấy buồn hỏi: "Ghét đó đến thế ?"
Nguyễn Kiều Kiều liếc , hỏi ngược : "Thế Hạo thích ?"
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Hạo , đưa tay vuốt vài sợi tóc mai rối của cô, giọng đầy nam tính và trầm ấm: "Dĩ nhiên là thích , nào Kiều Kiều thích thì cũng thích."
Câu Nguyễn Hạo từng đây, nhưng lúc đó Nguyễn Kiều Kiều để tâm lắm.
Giờ dáng vẻ nghiêm túc của , cô khỏi ngẩn ngơ.
Cô cảm thấy áy náy, sợ Nguyễn Hạo nghĩ vô lý nên nhỏ giọng giải thích: "Anh Hạo, em gây chuyện vô lý .
Em chỉ cảm thấy đó xứng với .
Anh Hạo trong lòng Kiều Kiều là xuất sắc nhất, sánh đôi với cũng là nhất."
Còn Hồng Linh, cô kỳ thị, nhưng thật sự là chẳng điểm nào xứng đáng, từ học vấn đến ngoại hình, đến cách đối nhân xử thế.
"Anh mà." Nguyễn Hạo cô em gái cứ khăng khăng đòi tìm nhất cho , lòng mềm nhũn như nước.
Điều là, chẳng cần nhất, chỉ cần đó với gia đình , với em gái là đủ.
Bất kể khi nào, bất kể ở , dù vô tình cố ý, cũng tuyệt đối để em gái rơi tình thế nguy hiểm.
Đừng là đây Nguyễn Hạo vốn chẳng để Hồng Linh mắt, đó Lỗ Mãng suýt nữa khiến Nguyễn Kiều Kiều ngã nhào ngoài thì càng khả năng.
Về đến khách sạn, Nguyễn Hạo sắp xếp việc khai tiệc lát nữa.
Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư bếp tìm món cháo yến sào mà Thư Khiết dặn.
Khách sạn nhà họ Nguyễn ở Nguyên Túc vốn tiền là tiệm cơm nhà họ Nguyễn, nhân viên đều là cũ, đương nhiên đều nhận Nguyễn Kiều Kiều.