Bà Nội từ phía bước tới, cũng mỉm giải thích: "Đây là vợ của Nhục Nhục, lứa sinh nhiều lắm, tổng cộng mười ba con."
Bác bán thịt Tiểu Tuyết đang một bên, đàn nhóc con xếp thành hàng, ngừng gật đầu: "Tốt, , thật là quá, nhiều con quá."
Ánh mắt bác cứ dán c.h.ặ.t chúng, chẳng nỡ rời dù chỉ một giây.
Nhục Nhục một hồi ngẩn ngơ, liền cụp đuôi tới. Không hiểu đương sự cảm thấy khó chịu, cứ chen tầm mắt của bác bán thịt. Cứ ngỡ là thành công thu hút sự chú ý của đối phương, nào ngờ bác bán thịt lách qua Nhục Nhục, bước tới thêm mấy bước, chằm chằm mười mấy đứa nhỏ với ánh mắt nóng bỏng vô cùng.
Bác bán thịt cũng chẳng thèm giấu giếm ý đồ, ổ ch.ó con xong liền ngoài cửa, đẩy chiếc xe ba gác nhỏ , bắt đầu "mở mắt điêu": "Thẩm , đây là thịt hôm nay bán hết. Thẩm xem cái thời tiết thịt cũng khó để lâu, nên mang qua đây, phiền thẩm nấu cho mấy đứa nhỏ, hầm ít canh cho tụi nó tẩm bổ thể. Thẩm xem, đứa nào đứa nấy gầy trơ xương thế ..."
"..." Nguyễn Lâm Thị.
Bà liếc đám nhỏ đang gâu gâu kêu loạn, vì kêu quá khích mà mỡ cứ rung lên bần bật, bác bán thịt, thực sự bái phục công lực dối chớp mắt của .
Chỉ là, bà cũng thấy khó xử.
Bà bất đắc dĩ : "Tiểu Lưu , thẩm ý của cháu, điều đám nhỏ thẩm cũng quyền đem tặng..."
"Cháu , cháu mà." Nguyễn Lâm Thị còn hết câu, bác bán thịt vội vàng cướp lời: "Chuyện chắc chắn là do Nhục Nhục chủ, đúng ạ?
Những gì thẩm cháu đều hiểu hết."
Bác bán thịt thực sự hiểu ý của Nguyễn Lâm Thị.
Ông quen Nhục Nhục cũng bảy tám năm, thừa đương sự linh tính đến mức nào, lập tức xách một khúc xương bò đưa về phía Nhục Nhục.
"!!!" Nhục Nhục.
Muộn !
Nhục Nhục cao ngạo ngoắt mặt .
Bác bán thịt chẳng hề để tâm, gương mặt tươi như một đóa cúc hoa, híp mắt dỗ dành: "Nhục Nhục, đây là khúc xương bò đặc biệt để dành cho đương sự đó, xem, món đương sự thích nhất hồi đây ."
"..." Nhục Nhục.
Chẳng nãy là để hầm xương cho đám nhỏ ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2005-nhoc-con-doi-xuong-cot.html.]
Nhục Nhục nheo mắt qua.
Bác bán thịt chột rõ lý do, chỉ tay chiếc xe ba gác bên cạnh: "Đương sự xem, cả một xe lớn thế , đều cho đương sự hết."
Ông xoa xoa tay, nịnh nọt: "Đương sự xem, nuôi đám nhỏ cũng tốn thịt tốn xương lắm chứ bộ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hay là, để giúp đương sự nuôi một đứa nhé?"
"..." Nhục Nhục.
Đương sự hất cằm lên, sụp mí mắt xuống thầm liếc chiếc xe ba gác.
Lần bác bán thịt thực sự chơi lớn.
Trên xe nửa con lợn, mười mấy khúc xương bò.
Dù ông là hàng bán ế, nhưng ở đây ai cũng đó chỉ là cái cớ, bởi vì dù bán hết thì vẫn thể bỏ tủ lạnh, chẳng lo hỏng.
Nhục Nhục chiếc xe, đầu đám nhỏ phiền phức bên cạnh, bàn tính trong lòng bắt đầu gõ lạch cạch.
Một đứa nhỏ mà đổi nhiều thịt và xương thế ?
Vậy nếu cả ổ đều đổi thành thịt và xương, thì...!!!
Đôi mắt Nhục Nhục đột nhiên sáng rực lên.
Đây là một vụ ăn chắc chắn lãi!
"Gâu u!" Thành giao!
Mang !
Nhục Nhục đầu ngậm ngay một đứa nhỏ, ném xuống chân bác bán thịt.
Đứa nhỏ quẳng mập mạp tròn trịa, màu lông y hệt như Nhục Nhục .