Dẫu lên thành phố lớn, Bắc Đô suốt mấy năm trời.
chỉ cần bà mở miệng, kẻ khác đừng hòng mong chiếm chút lợi lộc nào.
Thực nếu là thứ khác, Bà Nội lẽ sẽ nặng lời đến .
đối với nhà họ Nguyễn, Nhục Nhục và Tiểu Tuyết chính là một phần của gia đình.
Và lũ con của chúng đương nhiên cũng là thành viên của nhà họ Nguyễn, chẳng lý lẽ nào đem cho như thú cưng cả.
Tất nhiên, nếu Nhục Nhục và Tiểu Tuyết tự nguyện thì là chuyện khác.
Ví dụ như bác bán thịt.
Năm xưa khi nhà họ Nguyễn chuyển thành phố Nguyên Túc ba năm, bác bán thịt cũng chuyển theo tới đây.
Suốt ba năm đó, Nhục Nhục chạy khắp phố cùng ngõ hẻm, gần như bao trọn bộ xương thịt nhà bác.
Mỗi gặp Nhục Nhục, bác bán thịt gần như lúc nào cũng treo câu "phối giống" ở cửa miệng, vì bác thực sự vô cùng quý mến Nhục Nhục, thích đến chịu nổi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lần , nhà họ Nguyễn về, bác ngóng chút tin tức.
Chiều tối ngày hôm , bác xách theo nửa tảng thịt lợn, vài chục khúc xương bò, kéo theo chiếc xe ba gác nhỏ đến nhà họ Nguyễn.
Lúc đó, gia đình Nguyễn Kiều Kiều đang ăn cơm tối trong sân, gió thổi l.ồ.ng lộng, vô cùng mát mẻ.
Còn Nhục Nhục thì đang vùi đầu chiếc chậu lớn, bên cạnh là bảy tám đứa con nhỏ đang quây quanh.
Chúng cố gắng bám hai chân thành chậu, sức đạp đôi chân ngắn ngủn béo múp, trèo chậu để ăn cơm cùng.
Thính giác của Nhục Nhục nhạy bén.
Ngay từ khi bác bán thịt mới áp sát bờ tường, nó thấy tiếng động, đôi tai ngừng động đậy.
Chờ đến khi bác bước đến cổng lớn, nó lập tức ngẩng đầu lên, đồng thời dùng cái đầu to tướng hất văng đám nhóc con vốn đang vất vả lắm mới leo lên thành chậu xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-2004-nhoc-con-doi-xuong-cot.html.]
Nó đầu về phía cổng, thấy bóng dáng quen thuộc đang giơ một khúc xương bò lên chào : "Nhục Nhục!"
"Gâu u!" Nhục Nhục lập tức ngửa cổ đáp , xoay chạy vọt tới.
Bà Nội và Nguyễn Kiến Quốc dậy khỏi bàn ăn mở cổng sắt.
Nguyễn Kiến Quốc đưa t.h.u.ố.c lá, còn Bà Nội thì niềm nở thăm hỏi: "Ôi trời, ông đến thế , ăn cơm , ..."
"Ăn , ăn , bà đừng bận rộn, ăn mới sang đấy." Bác bán thịt sảng khoái, nhận điếu t.h.u.ố.c từ tay Nguyễn Kiến Quốc.
Thấy Nhục Nhục lao thẳng về phía , bác định vui vẻ gì đó, thì khóe mắt bỗng liếc thấy đám nhóc con đằng đang tranh trèo chậu cơm.
Bác cầm khúc xương bò vốn định đưa cho Nhục Nhục, lách qua nó, chạy thẳng về phía đàn sói con, đôi mắt sáng rực lên.
"Chỗ...
chỗ ...
đều là con của Nhục Nhục ?
Nhiều thế cơ ?" Giọng của bác bán thịt run rẩy vì xúc động.
"..." Nhục Nhục nhảy cẫng lên và lướt qua một cách hảo.
Sau khi đáp đất, nó chút tin nổi, ngây đó nhúc nhích.
Còn đám nhóc con vốn đang tranh ăn cơm, thấy một con lạ mặt với vẻ mặt phần "cuồng nhiệt" đột ngột áp sát, tất cả đều cảnh giác dựng lông tơ, dàn thành một hàng ngang, sủa "âu âu" về phía bác bán thịt với khí thế cực kỳ dũng mãnh.
Tiểu Tuyết ngoại trừ lúc đầu cảnh giác một chút, thấy nhà họ Nguyễn đối xử với bác thiện thì im tại chỗ, thi thoảng mới ngoe nguẩy cái đuôi, liếc đám con thơ tuy khí thế bừng bừng nhưng thực chất vẫn còn nồng mùi sữa.
Bác bán thịt chúng mà còn vui mừng hơn cả khi cháu nội .
Cái vẻ quý mến khiến Nguyễn Kiều Kiều nhịn mà nhớ những ngày tháng bác cứ đuổi theo hỏi chuyện phối giống cho Nhục Nhục, cô bật thành tiếng.