"Bố thì ?" Nguyễn Kiều Kiều sang Nguyễn Kiến Quốc.
Thư Khiết gật đầu thì Nguyễn Kiến Quốc đương nhiên cũng đồng ý.
Còn các trai khác chắc chắn cũng ưu tiên ý của Nguyễn Kiều Kiều lên hàng đầu.
Thế là, việc thuê một chiếc xe giường đường dài để về quê quyết định như .
Buổi tối khi Nhu Nhu gọi điện cho Kiều Kiều, tin thì mừng rỡ thôi. Cô bảo cha đồng ý để theo Kiều Kiều về Nguyên Túc một chuyến.
Kiều Kiều hỏi mà cha cô đổi ý, Nhu Nhu cứ ấp úng chẳng rõ ràng. Kiều Kiều cũng để tâm, chỉ nhiệt liệt chào đón bạn về quê chơi.
Tuy nhiên, chuyến mặt Nguyễn Hạo và Nguyễn Thỉ.
Thư Thư thể tranh thủ thời gian đưa Kiều Kiều chơi đây đó, nhưng hai họ thì .
Việc kinh doanh của nhà họ Nguyễn ngày càng mở rộng, nhiều chuyện thể thiếu Nguyễn Hạo, còn văn phòng luật sư của Nguyễn Thỉ hiện tại cũng đang bận túi bụi.
Vì , cả hai dự định đợi đến gần ngày cưới của Nguyễn Tuấn mới bắt đầu khởi hành.
dù hai họ thì vẫn còn khối cầm lái.
Biết nhà họ Nguyễn sắp về Nguyên Túc, còn mang theo cả "đại gia đình" mười lăm thành viên của Nhục Nhục, Tiểu Bạch – vốn đang tranh thủ về thăm nhà – tỏ vui.
Nó cứ lè lưỡi rắn, quấn quýt quanh chân Kiều Kiều rời.
Thế nhưng họ về là để chơi, dừng nghỉ dọc đường nhiều chặng, còn dẫn theo Nhu Nhu, thật sự tiện mang theo nó, đành để gia đình chín thành viên của nó ở đây.
Tiểu Bạch ghen tị mặt.
Vào buổi tối ngày khởi hành, nó dùng ch.óp đuôi quất mạnh một phát Nhục Nhục.
Nhục Nhục đau kêu ăng ẳng, kéo theo mười ba đứa con nhỏ cũng tru tréo theo, suýt chút nữa là lật tung cả mái nhà.
Chỉ đến khi đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Thần D, nó mới lủi thủi bò về phía Núi Lạc Đằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1986-tinh-cam-bien-chat.html.]
Cứ như , ngày mười tháng Bảy, ba Lục Gia, mười mấy nhà họ Nguyễn, cộng thêm Nhu Nhu và gia đình mười lăm thành viên đồ sộ của Nhục Nhục cuối cùng cũng lên đường về Nguyên Túc.
Lộ trình hoạch định từ sớm.
Chuyện lái xe thì cánh đàn ông ai cũng , ngay cả em Nguyễn Vị mới đại học năm nay cũng cầm lái .
Dẫu quãng đường xa, thời gian dài, nhưng phiên lái nên cũng thấy quá mệt mỏi.
Chiếc xe Nguyễn Kiến Quốc thuê là loại xe giường đường dài, tổng cộng bốn mươi tám chỗ.
Trừ chỗ ngủ của thì vẫn còn dư khá nhiều gian để hành lý.
Kiều Kiều và Nhu Nhu đều mong chờ chuyến hành động tập thể , đặc biệt là Nhu Nhu, đây là đầu tiên cô rời xa cha , rời khỏi Bắc Đô nên phấn khích thôi.
Kết quả là xe chạy nửa ngày, bi kịch ập đến.
Kiều Kiều chẳng thể ngờ , bình thường cô xe con chẳng hề hấn gì, bốn tiếng đồng hồ về về vẫn khỏe re, mà bước lên chiếc xe khách giường đầy hai tiếng nôn thốc nôn tháo đến xây xẩm mặt mày.
Cả cô lả , gương mặt nhỏ nhắn trắng bệch, nép c.h.ặ.t lòng Thư Thư.
Nguyễn Kiến Quốc rơi tuyệt vọng.
Thực sự là vô cùng tuyệt vọng!
Cuối cùng, ông đành đưa mấy phụ nữ trong đó Kiều Kiều đến ga tàu hỏa để họ tàu về, còn bản thì đen đủi y như hồi mới lên Bắc Đô, tháp tùng một xe đầy hành lý cùng bầy sói lớn nhỏ về quê.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đương nhiên, đồng hành cùng vận đen với ông còn Nguyễn Kiệt và Nguyễn Bác.
Nhất là Nguyễn Kiệt, thật sự hiểu nổi, ở trường cũng địa vị chút đỉnh, cứ hễ về tay Nguyễn Kiến Quốc là biến thành tài xế thế ?
Kiều Kiều và tàu chỉ mất hai ngày một đêm là tới nơi, còn nhóm Nguyễn Kiến Quốc thì mất thời gian gấp đôi.
Khi Kiều Kiều về đến Trường Lĩnh là buổi tối, họ vội vã bắt xe về ngay trong đêm mà quyết định nghỉ tại khách sạn của gia đình.