Đến khi tiễn bác sĩ xong , thấy Nhục Nhục vẫn giữ nguyên bộ dạng đó, bà cũng chẳng thèm để ý, bếp nấu mì cho Tiểu Tuyết.
Mì sợi là thứ giúp gọi sữa về nhanh nhất, Tiểu Tuyết sinh nhiều như , đây là việc quan trọng nhất hiện giờ.
Vì Tiểu Tuyết sinh quá nhiều, khi ăn xong bát mì bà nấu, lúc cho b.ú chia ba đợt.
Đến mấy con thì hết sữa, bà Nguyễn Lâm Thị dùng bình sữa để nuôi nhân tạo, Nguyễn Kiều Kiều cũng giúp một tay.
Con sói con cô đang cầm tay màu lông y hệt Nhục Nhục lúc nhỏ.
Nhìn nó nhắm mắt mút sữa chùn chụt, cô nhịn mà nhớ lúc mang Nhục Nhục về nhà, ngờ chớp mắt một cái hơn mười năm trôi qua.
Cô nhớ tới ông chú bán thịt năm xưa cứ đòi cho Nhục Nhục phối giống, bèn hỏi bà nội: "Bà ơi, ông chú bán thịt hồi đó còn bán nhỉ?
Hồi đó chú thích Nhục Nhục lắm, nào gặp cũng đòi dắt nó phối giống, kiên trì cực kỳ."
Nghe cô nhắc chuyện , bà Nguyễn Lâm Thị cũng lộ vẻ hoài niệm, : "Chứ còn gì nữa, hồi đó xương thịt của ông hơn phân nửa là bụng Nhục Nhục đấy."
"Ao u!" Nghe thấy thế, Nhục Nhục lập tức ngửa cổ hú lên mấy tiếng, dùng mũi ủi ủi một con sói con trong lòng Tiểu Tuyết, ý bảo con nhiều lắm, cứ mang tặng bớt , nó cũng đang rầu vì nuôi nổi đây.
Dĩ nhiên, xong động tác , nó liền Tiểu Tuyết liếc cho một cái, lập tức giả vờ ngoan ngoãn cụp đuôi, chớp chớp mắt tỏ vẻ vô tội.
Ánh Trăng Dẫn Lối
mà, Nhục Nhục thật sự đang phiền não.
Ban đầu nó chỉ tính sinh độ bảy tám con là đủ , như thể đấu tay đôi một chọi một với đám "giun dài" của Tiểu Bạch, ai ngờ một phát sinh tận mười ba con, đúng là nghĩ thôi thấy đáng sợ.
Cho đám sói con b.ú xong, Nguyễn Kiều Kiều lên giường ngủ sớm để hôm còn học.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1969-dam-soi-con.html.]
Bà Nguyễn Lâm Thị tuổi cũng cao, buổi đêm thể thường xuyên dậy nên chuẩn sẵn một bát mì nước thịt lớn cho Tiểu Tuyết tự ăn, còn dặn dò Nhục Nhục một phen, bảo nó trông chừng cẩn thận.
Kết quả là sáng sớm hôm khi trời còn sáng, nhà họ Nguyễn náo loạn cả lên.
Nhục Nhục chạy loạn khắp sân, kêu la ầm ĩ.
Cả nhà họ Nguyễn giật , vội vàng dậy xem tình hình, thấy cảnh tượng mắt thì bực buồn .
Hóa Nhục Nhục thật sự quá lo lắng nuôi đám con đông đúc thế nào, nên lúc nửa đêm khi Tiểu Tuyết đang ngủ say, nó tha sáu con sói con vượt quá "ngân sách" của khỏi ổ, đem giấu khắp nơi.
Trong đó, một con nhét vườn rau, hai con nhét kho chứa đồ, ba con nhét gầm ghế sofa, còn một con tìm mãi thấy.
Tiểu Tuyết nổi khùng lên, đuổi Nhục Nhục chạy khắp nhà, nó kêu gào t.h.ả.m thiết.
Mọi nhà họ Nguyễn dậy hết cả, chẳng kịp nghĩ gì khác, vội vàng giúp tìm kiếm nhưng tìm mãi vẫn thấy.
Cuối cùng Đoạn Tư dậy, thẳng cửa chính mở cổng sắt , thì thấy ngay con sói con Nhục Nhục đùn qua khe hở cửa.
May mà giờ gần tháng sáu, thời tiết khá nóng nên sói con lạnh, chỉ một phen hoảng sợ nhẹ.
Vì chuyện mà Tiểu Tuyết, đến lượt Nhục Nhục bà Nguyễn Lâm Thị nện cho một trận, cuối cùng cũng chịu yên .
Nguyễn Kiều Kiều khi Đoạn Tư giải thích lý do Nhục Nhục thì bất lực buồn , cô bèn kể cho nó chuyện sắp mở sở thú.
Từ đó, cái trái tim cha già lo xa của Nhục Nhục mới thực sự buông xuống.