Nguyễn Kiều Kiều đưa mắt quét quanh căn phòng một lượt.
Ngoài đám đang bận rộn và gia đình Bác Lương , cô thấy Cố T.ử Tinh cùng Thư Khiết, Thư Vi cả.
Cô thắc mắc hỏi Tần Kình: "Dượng ơi, cháu và các dì ạ?"
"Họ đều ở trong phòng cháu cả đấy." Tần Kình đáp, quanh một lượt lưng cô, lén lút kéo tay áo cô một góc, thì thầm hỏi: "Kiều Kiều , ba cháu ?"
"Ba cháu đang ở tỉnh ngoài, tạm thời về ạ." Nguyễn Kiều Kiều cũng bất giác hạ thấp giọng trả lời.
"Ba cháu giỏi thật đấy nha." Tần Kình tặc lưỡi lắc đầu, liếc Thư Lão Gia T.ử vẫn đang trò chuyện với Nguyễn Lâm Thị đằng , giọng càng nhỏ hơn, ghé sát tai Nguyễn Kiều Kiều.
Thế nhưng lời còn kịp khỏi miệng thì một cái móng giò mập mạp thò .
Anh ngơ ngác ngẩng đầu, thấy Đoạn Tư đang bế nhóc ngay cạnh .
Cậu nhóc vươn bàn tay mập mạp, cố gắng gạt .
Có lẽ phát hiện gạt nổi, cuối cùng chuyển sang véo, mà véo vô cùng kỹ thuật, dùng hai ngón tay nhỏ xíu kẹp c.h.ặ.t cả môi lẫn môi của .
Lúc đây, đừng mà xem thường công phu cấu véo của trẻ con.
Tần Kình cảm tưởng cái miệng sắp vặt đến nơi !
"Thối thối!" Cậu nhóc véo còn lẩm bẩm, vẻ mặt ghét bỏ vô cùng.
"Suỵt..." Tần Kình đau đến mức hít hà, dùng hai tay nắm lấy cái vuốt nhỏ của nhóc con mới giải cứu đôi môi của .
Anh bộ cũng định giơ tay lên véo miệng nhóc, nhưng nhóc con nhanh như cắt xoay vùi đầu vai Đoạn Tư, khiến Tần Kình tài nào chạm tới.
"Thằng nhóc , nợ đòn hả!" Tần Kình sờ sờ cái miệng, túm lấy cái tay nhỏ của nó vỗ "bộp bộp" hai cái.
Tất nhiên đ.á.n.h thật, chỉ là bộ tịch mà thôi.
Tiểu Thổ Đậu cũng hạng chịu chịu thiệt thòi. Ngay khi Tần Kình chộp lấy cái vuốt nhỏ, đương sự ngoái đầu . lúc tay Tần Kình hạ xuống thì lầu, Thư Vi, Thư Khiết cùng Cố T.ử Tinh cũng rủ xuống.
Thế thì hỏng bét .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1960-kiep-truoc-ngoc-kiep-nay-con-ngoc-hon.html.]
Đôi mắt to của Tiểu Thổ Đậu chớp chớp, cái miệng nhỏ mếu xệch.
Dưới con ngươi đang đột ngột co rút của Tần Kình, "Oa" một tiếng, một tiếng rống Kinh Thiên động địa bùng nổ.
"Oa oa oa...
đau đau...
đau đau..."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Người đó giơ cái vuốt nhỏ của , hiệu cho ba đang từ lầu xuống.
Cố T.ử Tinh quá hiểu bản tính của con trai .
Rõ ràng Thư Lãng và Thư Lão Gia T.ử đều tính cách khá trầm , mà đứa con trai láu cá khôn lường.
Cô thừa nó đang giả vờ nên chẳng buồn bận tâm.
Thư Vi và Thư Khiết thì xót xa lắm.
Đặc biệt là Thư Vi, hai năm nay sự nghiệp của cô ngày càng khởi sắc, thêm tuổi đời ngoài ba mươi, tuy sức khỏe vấn đề gì nhưng chuyện con cái vất vả.
Cô chuẩn m.a.n.g t.h.a.i hơn nửa năm mà vẫn tin vui, nên đối với đứa cháu gọi bằng cô , cô cưng chiều hết mực.
Thấy cháu đến tội nghiệp như , cô chẳng thèm suy nghĩ mà mắng Tần Kình: "Anh bao nhiêu tuổi mà còn chấp nhặt với nó!
Thật đúng là càng sống càng thụt lùi!"
Dứt lời, cô chạy vội xuống, bế Tiểu Thổ Đậu đang hụt cả lòng, vuốt lưng thơm lên cái má nhỏ.
Tiểu Thổ Đậu dần dỗ dành, khuôn mặt nhỏ nhăn nhó dù chẳng lấy một giọt nước mắt, uất ức vùi đầu vai Thư Vi.
Người đó len lén Tần Kình đối diện, thỉnh thoảng còn dùng má cọ cọ mặt Thư Vi, dáng vẻ quấn quýt rời.
"..." Tần Kình cạn lời.
Quả nhiên lúc đầu đoán sai, đây đúng là một tên "dê xồm" nhí!