Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1938: Xuất ngoại du học

Cập nhật lúc: 2026-01-15 03:09:21
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cô thực sự vì chuyện mà khiến hai gia đình mất lòng .

 

"Cái thằng ranh đó gì mà xem, nó c.h.ế.t ." Nguyễn Kiến Quốc hừ hừ một tiếng, nhưng chẳng ai buồn để tâm đến ông.

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư cùng Thư Khiết, Nguyễn Kiến Quốc đến bệnh viện thì mười giờ tối.

 

Lục Chí Uy vẫn đang ở tỉnh ngoài về kịp, Triệu Lệ đang ở trông nom.

 

Lục T.ử Thư đau cả ngày nên lúc .

 

Triệu Lệ đang gà gật bên mép giường, thấy tiếng gõ cửa, thấy nhà họ Nguyễn đến liền lập tức dậy.

 

"Đêm hôm thế đến đây, vất vả quá." Vừa bước cửa, Triệu Lệ nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé của Nguyễn Kiều Kiều, xót xa đôi mắt vẫn còn đỏ của cô: "Khóc ?"

 

Nhìn Triệu Lệ như , sống mũi Nguyễn Kiều Kiều cay cay, suýt chút nữa kìm nước mắt.

 

Cô vươn tay ôm lấy Triệu Lệ, nhỏ giọng xin : "Mẹ nuôi, con xin ."

 

"Cái con bé , chuyện trách con . Có trách thì trách T.ử Thư của con kìa, lớn từng đầu mà chẳng nặng nhẹ gì cả, suốt ngày chỉ năng xằng bậy." Nói đoạn, Triệu Lệ sang bảo Đoạn Tư: "Tiểu Tư, con lắm. Lần thằng nhóc đó mà còn ăn hàm hồ, con cứ việc nện nó cho dì, dì đòi tiền t.h.u.ố.c men của con ."

"Phì..." Nguyễn Kiều Kiều câu của bà cho bật .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

"Cười , .

 

Tuổi còn nhỏ đừng suốt ngày nhíu mày nhăn mặt như thế." Triệu Lệ đưa tay xoa xoa đôi lông mày đang xoắn tít của Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu cọ cọ vai bà đầy thiết.

 

Triệu Lệ vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của cô, lúc mới bắt đầu trò chuyện với Thư Khiết, hai về phía phòng bệnh.

 

Trong phòng bệnh.

 

Lục T.ử Thư vốn tỉnh từ lúc Triệu Lệ mở cửa ngoài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1938-xuat-ngoai-du-hoc.html.]

 

Mũi đau đến mức thể ngủ sâu, chỉ là chút dám mở mắt đối diện.

 

Lúc Nguyễn Kiều Kiều, chỉ dựa một luồng oán khí vì xót xa cho trai , nhưng dứt lời, thấy sắc mặt Nguyễn Kiều Kiều đổi, lập tức hối hận.

 

Sau đó Đoạn Tư tẩn cho một trận, giờ giường bệnh, lòng trái thấy dễ chịu hơn đôi chút, giống như chuộc lầm .

 

Có điều, vẫn đủ can đảm để mặt Nguyễn Kiều Kiều.

 

Cô em gái cùng lớn lên từ nhỏ, lẽ giống những trai khác lúc nào cũng thuận theo Nguyễn Kiều Kiều, đôi khi còn thích chống đối, lời khó , nhưng ngày ở trường, chỉ cần ai một câu về cô, sẽ là đầu tiên xắn tay áo lên liều mạng với kẻ đó.

 

Sao thể thực lòng yêu thương cô em nuôi cho .

 

"Thành khẩn chút , đừng giả c.h.ế.t nữa!" Nhìn đôi lông mi đang rung rinh kịch liệt của Lục T.ử Thư, Triệu Lệ thừa đang vờ ngủ, bèn bực đưa tay phát mạnh chân một cái.

 

Lục T.ử Thư thấy trốn nữa, đành mở mắt , bốn nhà họ Nguyễn với vẻ mặt đầy ngượng ngùng.

 

Lúc Nguyễn Kiều Kiều rời khỏi trường đua xe, mặt Lục T.ử Thư đầy vết m.á.u, giờ đây m.á.u lau sạch, nhưng khuôn mặt trông thật t.h.ả.m hại, xanh xanh tím tím, ai chắc còn tưởng mặt nặn .

 

Nhìn Lục T.ử Thư như , Nguyễn Kiều Kiều nhất thời cũng nên gì.

 

Vẫn là Thư Khiết lên tiếng , bà dịu dàng hỏi: "T.ử Thư, con thấy đỡ hơn chút nào ?"

 

Lục T.ử Thư ngượng nghịu gãi gãi gáy, khẽ gật đầu.

 

"Bị câm ?" Triệu Lệ gắt lên.

 

"Đỡ nhiều ạ, con cảm ơn dì Khiết." Dưới ánh mắt đầy đe dọa của Triệu Lệ, Lục T.ử Thư mới lí nhí đáp.

 

"Vậy thì , Kiều Kiều ở nhà cứ lo lắng yên cho con, nên mới đặc biệt chạy tới đây thăm.

 

Các con chuyện gì thì cứ rõ ràng với ."

 

 

Loading...