Thế nhưng ba năm vạn đối với cô vẫn là một con thiên văn tưởng.
Cô chỉ buông lời tùy tiện vì nghĩ chắc chắn Thẩm Đình đang trêu đùa , ngờ thực sự đồng ý!
" đưa tiền cho cô , cô thể đừng tự rẻ rúng bản như lúc nãy nữa ?" Thẩm Đình đối diện với ánh mắt chấn động của Ngũ Y Đình, nhỏ giọng hỏi.
Dù bây giờ vẫn hiểu vấn đề ở , nhưng thực lòng cô trở nên như thế , cô nên là như .
"Đồ thần kinh!" Ngũ Y Đình một hồi lâu, cuối cùng bỏ một câu như đẩy xe chạy biến.
Thẩm Đình đuổi theo, đầu choáng váng dữ dội.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Hắn lảo đảo vịnh lấy thành giường vật xuống, nhắm mắt nghỉ ngơi một lúc lâu mới mở mắt .
Nghĩ đến những chuyện xảy với Ngũ Y Đình, vẫn thấy khó lòng chấp nhận nổi.
Hắn đưa tay xoa trán, điều khiến càng hiểu nổi chính là trái tim .
Rõ ràng mới hôm qua còn mong chờ cuộc gặp gỡ với cô đến thế, kích động đến mức run rẩy, tại hôm nay gặp thành thế ?
Đừng là rung động, thậm chí còn cảm thấy kháng cự!
Chuyện giống như một hằng khao khát nếm một món ăn từng thử, ngày đêm mong nhớ suốt bao nhiêu năm trời, đến khi nếm miệng mới phát hiện nó những chẳng ngon lành gì mà còn khiến buồn nôn!
Thẩm Đình tại như , trần nhà trắng xóa với ánh mắt mê , chìm sâu sự tự hoài nghi từng ...
Ở một diễn biến khác, tại Bắc Đô xa xôi, Nguyễn Kiều Kiều đang ở trong bếp giúp Nguyễn Lâm Thị nhóm lửa, mắt cứ dán c.h.ặ.t những chiếc bánh ngải cứu đang chiên trong chảo.
Bánh ngải cứu là cách gọi ở vùng Hạ Hà Thôn, cũng thể gọi là bánh trôi xanh, tùy mỗi nơi mà tên gọi và cách khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1915-banh-ngai-cuu.html.]
Cách của nhà Nguyễn Kiều Kiều là hái lá ngải tươi về, rửa sạch chần qua nước sôi để khử vị chát.
Sau khi ngâm nước lạnh cho nguội thì thái thật nhỏ, càng nhỏ càng , đó trộn với bột gạo nếp và nước.
Tùy khẩu vị mà thêm đường hoặc muối, nhào thành khối, khi chiên hoặc hấp thì ép dẹt .
Nguyễn Kiều Kiều thích ăn bánh chiên hơn, chiên đến khi hai mặt vàng ruộm là .
Cảm giác khi ăn là mềm dẻo, lớp vỏ ngoài giòn thơm, mang theo hương vị đặc trưng của lá ngải cứu.
Ăn từ nhỏ đến lớn, thể là ăn bao nhiêu cũng chán.
Mùa lá ngải, nếu thì cũng già, nhưng vì Nguyễn Kiều Kiều thích ăn nên từ mùa xuân Nguyễn Lâm Thị hái nhiều, chần nước sôi vắt kiệt nước, viên thành từng nắm bảo quản trong ngăn đá.
Khi nào ăn thì lấy rã đông, trộn với bột gạo nếp và nước.
Hôm nay Nguyễn Kiều Kiều thèm ăn nên từ sáng sớm Nguyễn Lâm Thị đem rã đông, đến trưa là kịp lúc.
Nguyễn Kiều Kiều những chiếc bánh ngải cứu đang dần chuyển sang màu vàng ruộm, mắt nỡ rời một giây.
Nguyễn Lâm Thị thấy liền trêu: "Lớn thế mà vẫn còn háu ăn thế, đúng là con mèo nhỏ ham ăn."
Nói thì , nhưng tay bà vẫn nhanh nhẹn xúc một chiếc bánh từ trong chảo đĩa bên cạnh, quên dặn dò khi thấy cô định thò tay lấy: "Nóng đấy, đợi một lát, lấy đũa ."
"Dạ." Nguyễn Kiều Kiều rối rít gật đầu, chạy lon ton lấy đũa.
Nhục Nhục và Tiểu Tuyết cũng đ.á.n.h thấy mùi thơm từ lâu mà mò tới. Một hai sói, tất cả đều đang thao láo mắt chằm chằm cái bánh rau khúc duy nhất còn trong đĩa.
Nguyễn Lâm Thị chọc , bà xúc thêm hai cái bánh vàng rộm nữa đặt sang bên cạnh.