Nguyễn Kiều Kiều lật lật xem xét phong thư, phát hiện ngoài địa chỉ nhà cô , thực sự bất kỳ thông tin gì về gửi.
"Đây là thư tình của cô nàng nào cho nó đấy chứ?" Nguyễn Kiến Quốc đầy vẻ nghi ngờ, còn đưa bức thư lên ánh đèn để soi, cứ như thì thấu nội dung bên trong bằng.
Nguyễn Kiều Kiều cũng thấy kỳ lạ.
Dù liên lạc hiện nay hẳn là quá hiện đại, nhưng nhà cô di động, kể cả di động thì cũng điện thoại bàn, thật sự nghĩ mãi ai chọn cách thư.
Cô cầm bức thư trong tay, bóc mà chờ Đoạn Tư về.
Mười giờ tối, Đoạn Tư về nhà đúng giờ.
Đi ngang qua phòng khách thấy Nguyễn Kiều Kiều đang sofa, khựng , nhẹ nhàng bước tới định bế cô lên.
tay luồn xuống gáy cô, Nguyễn Kiều Kiều tỉnh giấc.
"Anh Tư, về ạ." Nguyễn Kiều Kiều mơ màng mở mắt, đưa phong thư đang ôm trong lòng : "Đây là thư của ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Chỉ vì cái mà em đây đợi ?" Đoạn Tư hỏi, đầy xót xa bế cô lên đùi .
Nguyễn Kiều Kiều vẫn tỉnh táo hẳn, ngoan ngoãn tựa lòng , mở thư.
Bên trong chỉ một tờ giấy thư kẻ ô đỏ, chữ đó cũng cực kỳ ít ỏi.
*Nguyễn Kiều Kiều, cô là một độc ác, mong hãy tự bảo trọng.*
"???" Nguyễn Kiều Kiều.
Cơn buồn ngủ lập tức bay sạch sành sanh.
Cô giật lấy tờ giấy rằng là kẻ độc ác , tức đến mức nên lời, vùng vằng trong lòng Đoạn Tư đòi xuống: "Ai thế ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1909-co-ta-la-mot-nguoi-rat-doc-ac.html.]
hâm !
Sao em độc ác, em độc ác chỗ nào chứ!"
Đoạn Tư giữ c.h.ặ.t cô gái nhỏ đang xù lông, cúi đầu hôn lên má cô: "Đừng giận, là ai ."
"Hửm?"
"Là Thẩm Đình." Đoạn Tư .
Đoạn Tư đặc biệt nhạy cảm với mùi hương, chỉ cần ngửi qua một là cơ bản thể dựa đó để nhận diện khác. Bức thư qua tay quá nhiều nên mùi lẫn lộn, đó vẫn ngửi mùi hương còn vương giấy thư.
Chắc chắn là Thẩm Đình .
"Là đó ?" Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày, tuy tính tình vẫn ôn hòa nhưng cô nghĩ nếu đó thực sự là nguyên của Hứa Tư thì hành động cũng thể lý giải .
Dẫu ở kiếp , những việc mà Viên Mạn Nhi quả thực là độc ác khôn cùng.
Có điều, Nguyễn Kiều Kiều vẫn cảm thấy khó chịu, dù cũng chẳng ai thích gán cho cái danh ác độc cả.
"Anh Tư, hình như đó ác ý với ." Thậm chí thể là còn mang theo thiện ý, nếu chẳng thư cảnh báo rằng "Nguyễn Kiều Kiều" là một kẻ độc ác.
Đoạn Tư gật đầu, trực tiếp bế bổng cô lên.
Nguyễn Kiều Kiều bất thình lình nhấc bổng, suýt nữa thì hét thành tiếng, vội vàng ôm c.h.ặ.t lấy cổ đó để giữ thăng bằng.
Đoạn Tư cúi đầu, ôm lấy cả thế giới của lên lầu, : "Đừng lo, những chuyện sẽ xử lý thỏa." Ngừng một chút, đó : "Anh sẽ mãi mãi ở bên em, đời đời kiếp kiếp."
Tuy khi về nhà hôm nay còn mạnh miệng bảo Lý Tước rằng con gái giữ kẽ, nhưng khi những lời ngọt ngào như mật rót tai, Nguyễn Kiều Kiều chẳng giữ kẽ chút nào nữa.
Cô cũng ôm c.h.ặ.t lấy Đoạn Tư, nhỏ giọng nhưng đầy ngọt ngào hỏi: "Anh Tư, tiểu thuyết ?" Nếu thì một vốn dĩ ít như đó, bỗng dưng lời đường mật đến thế.