Chỉ là vòng bạn bè bình thường của Nguyễn Kiều Kiều khá cố định, tan học luôn Đoạn Tư canh chừng, nên cơ hội của họ cũng chẳng bao nhiêu.
Nhìn bộ dạng thèm thuồng đến sắp chảy nước miếng của Lý Tước, Nguyễn Kiều Kiều buồn : "Chẳng chị thường xuyên gặp cả em ?
Đã thích thế, thấy chị hành động gì?"
Lý Tước lắc đầu, thở dài não nề: "Ôi, chị thấy xứng!"
Nguyễn Kiều Kiều ngất, cô nàng chọc cho chịu nổi: "Thế còn Nhị ca của em thì ?"
"Cũng , chị họ của chị thích ." Tuy lúc đầu Lý Tước cũng chút ý tứ với huấn luyện viên Nguyễn Kiệt, nhưng khi thấy chị họ thích , cô liền dẹp ngay ý định đó.
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu.
Thực cô cũng ngờ trong chín trai, Nhị ca là đào hoa nhất, Tân Miêu đến giờ vẫn còn mòn mỏi chờ cô báo tin đây .
"Vậy thì chỉ còn Tuấn và Bác Văn thôi.
Để tới dịp, em sẽ tạo cơ hội giới thiệu cho chị nhé."
"Chỉ còn hai đó thôi ?
Chị nhớ hình như còn ai đó tên Tiết thì ?" Lý Tước hỏi với vẻ bâng quơ.
Tiết?
Ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều Lý Tước dần trở nên nghi hoặc.
Bị chằm chằm, Lý Tước chút chột , mắt liếc ngang liếc dọc, đưa tay đẩy mặt cô .
Nguyễn Kiều Kiều thuận thế nắm c.h.ặ.t t.a.y cô nàng: "Ồ...
Lý Tước, chị tiêu đời !"
"Gì...
gì chứ!"
"Chị mau, chị ý đồ từ bao giờ!
Không là em giúp đấy!"
Lý Tước trúng tim đen, mặt đỏ bừng lên.
Tuy hổ nhưng cô vẫn thú nhận: "Thì...
thì cái em đính hôn , chẳng em gọi một là Đoạn Tiết ?" Nói đến đây, Lý Tước bớt ngượng ngùng hơn, thẳng thắn chia sẻ: "Chị thấy , trông ngây ngô, cực kỳ đáng yêu."
Lý Tước là sinh viên thể d.ụ.c thể thao, tính tình từ nhỏ cởi mở, hoạt bát và hiếu động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1907-co-ta-la-mot-nguoi-rat-doc-ac.html.]
Việc thích Nguyễn Hạo chỉ là sự ngưỡng mộ đối với cái , còn kiểu cô thực sự thích là tính cách vui vẻ.
Ví như Nguyễn Kiệt đó, vì là dân thể thao nên cô tôn sùng sức mạnh.
thấy Lý Nghiêu Nghiêu thích hơn , cô liền dập tắt ý nghĩ đó ngay.
Còn Đoạn Tiết là cô quen trong tiệc đính hôn của Nguyễn Kiều Kiều.
Tuy trông vẻ thông minh lắm, nhưng cô thấy cái vẻ khờ khạo đó đáng yêu.
Ngây ngô, cực kỳ đáng yêu?
Cái kiểu mô tả gì thế .
Nguyễn Kiều Kiều nhịn mà bật .
Lý Tước đến mức quẫn bách, đẩy đẩy cánh tay cô cù lét.
Nguyễn Kiều Kiều sợ nhất là cù, né tránh giơ tay xin hàng: "Được , , em nữa là chứ gì.
Chị thật sự thích ?
Nếu thích thì nghỉ hè tụi hẹn chơi, em tạo cơ hội cho chị nhé?"
"Thế còn .
Lúc đó nhớ báo cho chị đấy." Lý Tước bấy giờ mới buông tay, xong vẫn yên tâm dặn thêm: "Cô bé, em đừng lộ tẩy của chị đấy, ?"
"Vâng ạ, em chúc chị thành công rực rỡ." Nguyễn Kiều Kiều híp mắt.
"Ừ!
Em yên tâm, nếu thành công, chị dâu sẽ thương em hết mực!" Lý Tước vỗ n.g.ự.c dõng dạc.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lần Nguyễn Kiều Kiều thực sự nhịn nổi nữa, ha hả.
"Nói như thì chị là chị em dâu của em mới đúng.
Anh Đoạn Tiết họ Nguyễn, là họ của Đoạn Tư, tên là Đoạn Tiết."
"Chẳng cả, em gả cho Đoạn Tư, chị gả cho Đoạn Tiết, em vẫn gọi chị là chị dâu thôi!"
"..." Nguyễn Kiều Kiều cạn lời.
Cũng đúng thật.
mà: "Chị Tước ơi, thể giữ kẽ một chút ?"
---