Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1903: Tiểu Bạch mãn nguyện trở về

Cập nhật lúc: 2026-01-15 01:25:51
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Con bạo dạn nhất chính là con từng chui lên Nguyễn Kiều Kiều lúc .

 

Nó nương theo ngón tay cô mà bò lên, quấn vài vòng quanh cổ tay thanh mảnh, trông như một chiếc vòng tay màu bạc.

 

Những con khác thấy thế cũng bắt chước, nhưng còn chạm Nguyễn Kiều Kiều con đang chiếm cứ cổ tay cô thò lưỡi xì xì đe dọa.

 

Lũ rắn nhỏ còn bé, hình mảnh khảnh nên quấn tay cũng nặng nề gì, Nguyễn Kiều Kiều cứ để mặc nó.

 

Ánh mắt cô dừng con rắn nhỏ Tiểu Tuyết c.ắ.n thương lúc nãy, cô chủ động đưa tay nâng nó lên: "Em đau ?

 

Để chị bôi t.h.u.ố.c cho em nhé."

 

Nguyễn Kiều Kiều bồng con rắn nhỏ thương nhà, mấy con khác cũng tự giác nối đuôi theo , cả lũ chen chúc trong. Nhục Nhục và Tiểu Tuyết bên cạnh quan sát từ đầu đến cuối, một đứa ánh mắt lộ vẻ thất vọng, đứa đầy vẻ phẫn uất.

“Gâu gâu gâu gâu!” Nhục Nhục hướng về phía căn nhà nhỏ sủa vang, như ai mà chẳng sinh con đẻ cái cơ chứ!

 

Nó khép nép gần Tiểu Tuyết, hai đứa gâu gâu trao đổi với vài câu.

 

Hiếm khi Tiểu Tuyết ghét bỏ né tránh như bận mà cùng nó kẻ rời khỏi sân , đến một xó xỉnh nào đó cũng chẳng rắn để chuẩn cho việc duy trì nòi giống.

 

Nhục Nhục hừng hực khí thế, hạ quyết tâm cũng tạo bảy đứa nhỏ để phân cao thấp một phen!

 

Nguyễn Kiều Kiều bồng rắn nhỏ nhà, hỏi mượn hộp y tế của bà nội Nguyễn Lâm Thị.

 

Tiểu Bạch con rắn nhỏ Nguyễn Kiều Kiều nâng niu trong lòng bàn tay thì ngứa mắt chịu nổi.

 

Thừa dịp cô chú ý lúc lấy t.h.u.ố.c, nó định quất cho một đuôi, nhưng đúng lúc đó cô đầu .

 

“Tiểu Bạch?” Nguyễn Kiều Kiều cất tiếng gọi đầy vẻ hài lòng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1903-tieu-bach-man-nguyen-tro-ve.html.]

Cái đuôi của Tiểu Bạch đang ở giữa trung liền vội vàng bẻ lái, ngược trở , bắt đầu quạt liên hồi như một chiếc quạt nan, còn giả bộ nóng nực mà thè lưỡi rắn .

 

“Nếu nóng thì về kho chứa đồ , bên đó râm mát hơn.” Bà nội Nguyễn Lâm Thị lên tiếng.

 

Tiểu Bạch lập tức thu đuôi , cuộn tròn ngay ngắn, cực kỳ quy củ.

 

Nguyễn Kiều Kiều xịt một chút t.h.u.ố.c tiêu viêm cho con rắn nhỏ, quấn một miếng băng gạc lên chỗ thương.

 

Cô vốn ít khi băng bó cho ai, nên miếng băng quấn trông chẳng đẽ gì, cứ phồng rộp lên một cục.

 

Thế nhưng con rắn nhỏ vẫn tỏ vô cùng thích chí, nó trườn quanh cô hai vòng, cuối cùng đặt cái đầu nhỏ lòng bàn tay cô cọ cọ, trông đáng yêu vô cùng.

 

Nguyễn Kiều Kiều thấy mà tim như tan chảy , ngay cả bà nội Nguyễn Lâm Thị cũng thốt lên: “Lại còn nũng như , thật là vị quá .” “Có vị” là cách của dân làng Hạ Hà, ý chỉ sự thú vị và độc đáo.

 

Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, lũ rắn nhỏ đang trườn qua trườn bên cạnh , cô yêu chịu : “Đứa nào cũng đáng yêu hết, giờ thì còn chứ chúng lớn lên chẳng tính .

 

Hay là nghiệp xong con mở một cái sở thú luôn nhỉ?”

 

Ước mơ từ nhỏ đến lớn của Nguyễn Kiều Kiều chỉ là một thiên kim tiểu thư xinh , giàu , chỉ việc ăn chơi hưởng lạc.

 

Người nhà cô ai nấy đều giỏi giang, luôn bảo cô chỉ cần vui vẻ lớn lên là đủ , dẫn đến việc bây giờ cô thật sự chẳng hoài bão gì lớn lao.

 

Dự định ban đầu khi trường cũng chỉ là tìm đại một công việc nào đó để qua ngày, sống cuộc đời an nhàn vui vẻ.

 

Nay bỗng dưng buột miệng ý định , cô bỗng thấy trong lòng bừng sáng, như tìm lối riêng.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Từ nhỏ cô thu hút động vật, Đoạn Tư trong mắt các loài vật cô là một sự tồn tại tỏa sáng hào quang.

 

Về lý do tại thì chẳng ai rõ, nhưng nếu duyên với chúng như , là mở sở thú thật nhỉ?

 

 

Loading...