Nguyễn Kiều Kiều bên cửa sổ, chống cằm nhỏ bắt đầu ôn tập cuối kỳ.
Vì cô chứng t.ử cung lạnh, dù nhà lắp điều hòa nhưng nhà họ Nguyễn cũng cho cô dùng, mà đặt một chiếc quạt máy bên cạnh thổi.
Nguyễn Kiều Kiều tiếng cánh quạt vù vù, cảm thấy buồn ngủ vô cùng, đôi mắt vô thức nhắm nghiền .
Trong cơn mơ màng, cô cảm thấy mu bàn chân mát lạnh, nhưng cũng quá bận tâm, chỉ khẽ giậm chân một cái tiếp tục nheo mắt ngủ gật.
chỉ vài giây , cô cảm thấy mu bàn chân bắt đầu mát lạnh, hơn nữa còn là cả hai chân, cái cảm giác lành lạnh đó còn trườn từ mu bàn chân lên đến cổ chân, bắp chân, đầu gối...
Khi sắp chạm đến đùi, Nguyễn Kiều Kiều rùng một cái, lập tức tỉnh hẳn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô cứ ngỡ con vật nhỏ nào leo từ ban công nhà, vì cô vốn sức hút với động vật nên chuyện thường xuyên xảy , đặc biệt là khi Đoạn Tư ở nhà.
Cô tưởng cũng nên nhảy dựng lên, sức nhún nhảy.
dù nhảy thế nào cũng rũ bỏ cảm giác quấn quanh đầu gối.
Cúi đầu xuống, cô thấy một trắng một vàng, hai con rắn nhỏ đang quấn c.h.ặ.t chân , đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh cái đầu tròn vo đang thao láo cô.
Dù mắt rắn nhỏ lộ cảm xúc, nhưng Nguyễn Kiều Kiều vẫn cảm thấy từ ánh mắt của hai con rắn nhỏ toát lên vẻ vui mừng và kích động.
"Xì xì xì!" Cút xuống cho bà!
Đồ hổ!
Tiểu Bạch dạo chỉ ăn tập, vất vả lắm mới bò theo tường ngoài lên ban công, đến nơi thấy hai con rắn nhỏ quấn lấy Nguyễn Kiều Kiều, tức đến nổ phổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1899-tieu-bach-thu-hoach-day-ap.html.]
Nếu vì hai con rắn báo nợ đang quấn chân Nguyễn Kiều Kiều, sợ cô thương thì nó quất cho một đuôi từ lâu .
Nguyễn Kiều Kiều đang kinh ngạc vì hai con rắn nhỏ chân, thấy động động tĩnh ngoài ban công, ngẩng đầu lên liền thấy Tiểu Bạch tròn trịa hơn ít, hai con rắn nhỏ men theo chân bò lên cánh tay , cô lập tức phản ứng .
"Tiểu Bạch, đây là mấy đứa nhỏ con sinh đấy chứ?"
"Xì xì xì..." Chứ còn gì nữa.
Tiểu Bạch ghét bỏ vặn vẹo cơ thể, vẫn chịu nổi việc con rắn khác mật với Nguyễn Kiều Kiều, nó thò cái đầu lớn từ cửa sổ , gỡ một con rắn nhỏ màu vàng đang quấn cánh tay cô .
nghĩa là gỡ, vì con rắn nhỏ chịu xuống, nó bèn dùng hai chiếc răng độc bên khóe miệng chọc .
Chọc thủng da con rắn nhỏ, khiến nó đau quá chịu nổi, cơ thể theo bản năng cuộn tròn , lúc mới Tiểu Bạch gỡ từng chút một.
Còn con thì khôn hơn, thấy em gỡ xuống liền lập tức chui vai Nguyễn Kiều Kiều, giấu cái hình nhỏ bé làn tóc của cô, thò đầu ngoài dáo dác.
Chỉ cần Tiểu Bạch ý định thò đầu qua, nó lập tức thụt đầu cổ cô, còn dùng tóc đuôi ngựa của cô quấn quanh .
"Xì xì xì!" Đồ báo nợ!
Đồ báo nợ!
Tiểu Bạch tức đến nghẹn họng, nhưng chẳng cách nào với con rắn nhỏ , chỉ thể tại chỗ quất đuôi đen đét xuống sàn nhà.
Nguyễn Kiều Kiều cũng thích cảm giác rắn quấn , đưa tay móc mấy cái nhưng đều chạm tới , thấy Tiểu Bạch cuống quýt lên, đang đấu trí đấu dũng với con rắn nhỏ cổ , cô chỉ đành : "Thôi bỏ Tiểu Bạch, lát nữa chắc nó tự xuống thôi."
"Xì xì xì..."