Tuy nhiên, điều đáng mừng duy nhất là mấy đứa cháu trai của bà đều nuôi dạy , đây cũng coi như là phúc phần của con gái bà.
Nếu , gặp kẻ rõ ràng minh bạch thì sẽ là t.h.ả.m họa cả đời.
Vì báo với Nguyễn Lâm Thị là về ăn cơm trưa, nên Nguyễn Kiều Kiều ăn tại khách sạn luôn.
Ngoại trừ Nguyễn Kiệt vắng mặt, hiếm khi gia đình bốn mới ăn một bữa cơm.
Nguyễn Kiều Kiều tâm trạng , ăn ngon miệng, ăn xong liền phòng nghỉ của Nguyễn Hào ngủ.
Khoảng một tuần , Nguyễn Kiều Kiều mới Nguyễn Kiến Quốc kể về tin tức của Đái Kiện.
Sau khi rời khỏi sở thú, ông đến bệnh viện một chuyến.
Nghe ông còn đang kiện tụng với bên sở thú về các khoản bồi thường, yêu cầu sở thú trả 5.800 tệ cho các chi phí bao gồm cả tiền t.h.u.ố.c men.
Thế nhưng giúp ông đ.á.n.h án là Nguyễn Trì, vì Nguyễn Trì từ chối.
Còn kết quả vụ kiện , Nguyễn Kiều Kiều cũng vì cô quan tâm đến nữa.
Đến đầu tháng Năm, Nguyễn Trì và Dương Tiểu Na cùng đến biệt thự nhà họ Nguyễn để gặp Nguyễn Lâm Thị.
Lúc đó Nguyễn Kiều Kiều còn đang học ở trường, đó Dương Tiểu Na gọi điện cho cô, báo rằng cô và Nguyễn Trì chính thức bên .
Nguyễn Kiều Kiều mừng cho họ, đó khi nghỉ về nhà, cô tò mò hỏi Nguyễn Lâm Thị: "Nội ơi, nội đồng ý cho Trì và chị Tiểu Na quen ạ?
Con cứ tưởng nội sẽ đồng ý cơ."
Dù khi cô lỡ miệng hớ, Nguyễn Lâm Thị tỏ nghiêm túc, khiến cô nghĩ rằng bà nhất định sẽ phản đối.
Nguyễn Lâm Thị bộ dạng ngạc nhiên của Nguyễn Kiều Kiều, nhịn đưa tay gõ nhẹ trán cô: "Trong mắt Ngoan Ngoan, nội là loại ác độc chuyên chia rẽ uyên ương ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1888-hien-truong-lat-xe.html.]
Nguyễn Kiều Kiều vội vàng lấy lòng, sán ôm lấy cánh tay bà nũng: "Dĩ nhiên là ạ, chỉ là con tò mò thôi mà, nội mau , con tò mò c.h.ế.t mất."
Nguyễn Lâm Thị chỉ thở dài một tiếng, : "Con bé Tiểu Na là một đứa trẻ , chỉ tiếc là sinh trong một gia đình như .
Nếu bản con bé phân rõ trắng đen, rạch ròi chuyện thì cuộc sống sẽ tệ."
Thực tế, cảnh của Dương Tiểu Na và Liễu Chiêu Đệ giống , đều xuất từ những gia đình trọng nam khinh nữ, đều là mấy chị gái phía mới sinh một em trai, cha đều xem em đó như con ngươi trong mắt mà cưng chiều.
Mặc dù tính cách của Dương Tiểu Na khác với Liễu Chiêu Đệ, nhưng Nguyễn Lâm Thị vẫn yên tâm, bởi vì trong một nhà dù thế nào cũng vẫn còn mối liên hệ m.á.u mủ.
Bà chỉ sợ gia đình bên quấy nhiễu vô lý, dù Dương Tiểu Na kiên định đến cũng thể thực sự bỏ mặc gia đình .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đó mới chính là điều khiến Nguyễn Lâm Thị lo lắng nhất.
Người nhà giúp đỡ lẫn là chuyện bình thường, nhưng quá mức, bởi vì những chuyện như tấm gương tày liếp ngay mắt .
Nguyễn Lâm Thị cũng gì quá đáng, bà chỉ đem chuyện năm xưa phân tích từng chút một cho Nguyễn Trì .
Khoảng thời gian quá khứ đó gần như là bóng ma tâm lý của Nguyễn Trì, thậm chí từng vì những chuyện đó mà mắc chứng phân liệt tinh thần.
Chỉ là thời gian trôi qua quá lâu, lẽ một ký ức bụi mờ che phủ, vì những nỗi đau sẽ dần xoa dịu theo năm tháng.
Và bà, ở mặt Nguyễn Trì cũng như Dương Tiểu Na, một nữa lật quá khứ đó, lật một cách trần trụi và đau đớn, để Nguyễn Trì đau thêm một nữa.
Nếu tất cả, vẫn thể chấp nhận Dương Tiểu Na, thì bà cũng còn gì để .
Dù cuộc đời là của chính họ, bà nội cũng thể can thiệp quá sâu, cùng lắm chỉ vì sợ họ đường vòng mà lên tiếng nhắc nhở đôi câu.
Còn đối với Dương Tiểu Na, bên cạnh, đó cũng coi như là một lời cảnh tỉnh.