Tiểu Tuyết ở nhà họ Nguyễn hơn bốn tháng, tuy bộ lông vẫn chuyển sang màu bạc như lời Đoạn Tư , nhưng nó lớn phổng phao hơn nhiều.
Nhục Nhục cũng từ sự khinh khỉnh ban đầu chuyển sang hình bóng rời, quá trình đó chỉ mất vỏn vẹn một tuần.
Sau một tuần, Nhục Nhục gần như coi Tiểu Tuyết như con sói nhỏ của chính mà nuôi nấng, cũng dắt theo, buổi tối còn cuộn tròn ngủ cùng .
Bình thường ngoại trừ cô, Nguyễn Lâm thị và , các thành viên nam trong nhà một ai phép chạm Tiểu Tuyết, chỉ cần đụng là nó sẽ xù lông ngay lập tức, cứ như sợ cướp mất bằng.
Có đôi khi gặp kẻ tính khí "ngáo" tương đương là Lục T.ử Thư, dọa dẫm xong, nó liền dứt khoát ngoạm cổ Tiểu Tuyết mang giấu biệt tăm.
Chỉ tiếc là, bản tính của nó vốn dĩ ngốc nghếch, đôi khi lẽ vì quá quý mến Tiểu Tuyết nên hành động dở , lúc l.i.ế.m lông cho thì lỡ miệng c.ắ.n một cái, lúc chơi đùa cùng cũng thường xuyên nặng nhẹ mà đối phương thương.
Ban đầu Tiểu Tuyết còn nhẫn nhịn, nhưng sự nhẫn nhịn đó Nhục Nhục tiết chế mà trái còn lấn tới.
Lâu dần, dù Tiểu Tuyết tính khí đến cũng tránh khỏi bực , thế là nó chẳng buồn để ý đến Nhục Nhục nữa.
Chuyện như xảy dăm ba , trong nhà cũng dần quen.
Giờ cái bộ dạng ủ rũ của Nhục Nhục, ngay chắc chắn nó lên cơn ngốc, khiến Tiểu Tuyết vui .
Nhục Nhục dù uể oải nhưng ánh mắt vẫn luôn dán c.h.ặ.t lên Tiểu Tuyết, thấy đối phương vẫn màng tới , nó càng thêm rầu rĩ, tai và đuôi đều rủ cả xuống.
cũng chẳng thèm thương hại nó, cô cúi xuống ôm Tiểu Tuyết, giáo huấn Nhục Nhục: "Tiểu Tuyết nhà là con gái đấy nhé, tính tình như , giờ thèm mặt mày thì chắc chắn là của mày , Tiểu Tuyết nhà khẳng định sai."
Lời của là thật lòng, tính tình của Tiểu Tuyết cực kỳ , ngoan ngoãn chẳng giống loài sói chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1873-duong-truy-the-con-lam-gian-nan.html.]
Nếu nó nổi giận thì hẳn là Nhục Nhục quá giới hạn.
Rõ ràng Nhục Nhục cũng sai, , nó càng cúi đầu ủ rũ hơn.
Thấy Tiểu Tuyết bước theo chân nhà, nó cũng dám bám theo, chỉ ở hiên nhà bằng ánh mắt đầy mong đợi.
trong, tiên lấy danh bạ nhập các điện thoại , đó mới xuống sofa gọi điện thông báo cho từng một, cho họ đây là điện thoại của .
Biết tin điện thoại mới mở bán mà , Lục T.ử Thư và Nguyễn Lỗi một ngày rong chơi bên ngoài trở về tiếp tục hóa thành "hũ giấm chua" than vãn hồi lâu, cảm thán hàng ngàn hàng vạn rằng tại là con gái!
Rồi cả hai tranh nghịch ngợm chiếc điện thoại.
cũng lười để ý đến họ, chỉ với Đoạn Tư: "Anh Tư, cũng một cái đấy, bảo ngày mai sẽ mang sang cho ."
"Được." Đoạn Tư gật đầu.
Vốn dĩ định chuyện Đoạn Khiêm Dương cũng tặng điện thoại cho và cô, nhưng sự việc xảy ngày hôm khiến lập tức đổi ý định.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đoạn Tư thông minh, khả năng một là nhớ mãi, việc thành sớm chương trình đại học đối với mà đơn giản, chỉ điều việc cũng cần thời gian, vì thế hiện tại bộ thời gian rảnh rỗi đều dành cho việc học.
Kể cả cuối tuần cũng học.
Đáng lẽ ngày chủ nhật kế tiếp cũng định đến thư viện trường, kết quả là khi , thấy tiếng chuông điện thoại của để ở phòng khách.
Lúc đó đang ăn sáng, mà giữa và cô vốn dĩ bao giờ phân biệt rạch ròi, thế nên cũng ý thức rằng điện thoại của cô thì .