Dĩ nhiên, cái sự "giống vợ chồng hơn" đó ngoài sẽ nghĩ tới, chỉ Nguyễn Kiến Quốc đang ghen tuông nổ mắt mới nghĩ thế.
Vừa cửa thấy hai chuyện sofa, ông chua chát đến mức cả như sắp bốc khói.
Khi Đoạn Khiêm Dương chào hỏi, ông còn hừ hừ một tiếng đầy nhỏ nhen, khi Thư Khiết dậy, ông như một cái đuôi lóc ch.óc bám theo bà đầy tội nghiệp.
Đoạn Khiêm Dương cũng chẳng để tâm, sang trò chuyện tiếp với Nguyễn Hạo.
Thực tế ông luôn cảm thấy khá tiếc nuối.
Nguyễn Hạo hiện đang quản lý gia nghiệp, nhưng trong mắt ông, điều đó thực sự là đại tài tiểu dụng.
Ông cảm thấy nếu đổi phương hướng, tuyệt đối sẽ những thành tựu thể lường .
Vì thế mỗi gặp , ông đều thích bàn luận về thời cuộc, chính trị và luôn nhận những kiến giải độc đáo.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Đến khi Nguyễn Kiều Kiều ngủ dậy, phát hiện những cô gặp đều đến, đương nhiên là vui mừng khôn xiết, cô còn giả vờ như gì mà hỏi Thư Khiết cũng đến đây.
Thư Khiết khẽ gõ nhẹ đầu nhỏ của cô, hề vạch trần cái tính toán nhỏ nhặt trong lòng cô.
Trong lòng bà, Nguyễn Kiều Kiều luôn xếp ở vị trí ưu tiên một, những ngày như Tết nhất, bà đương nhiên hy vọng cô thể trải qua một cách vui vẻ nhất.
Thế nên cái Tết năm nay thể coi là một cái Tết gia đình sum vầy đúng nghĩa.
Đoạn Khiêm Dương lâu lắm đón một cái Tết náo nhiệt như , cảnh tượng ấm áp mắt, ánh mắt ông tràn đầy sự dịu dàng.
Người ngoài đều nhà họ Nguyễn thật may mắn khi thể kết thông gia với nhà họ Đoạn, nhưng chỉ ông mới , thực sự may mắn chính là cha con ông.
Nhà họ Nguyễn nuôi dưỡng con trai ông suốt mười năm, giờ đây còn mang cho ông một bầu khí gia đình ấm áp từng cảm nhận .
Có lẽ trong tương lai, họ còn thể cho ông một mái ấm thực sự.
——
Trừ ngày mồng Một theo phong tục Nguyễn Kiều Kiều ở nhà , suốt kỳ nghỉ Tết đó cô đều tất bật chúc Tết hết nhà đến nhà khác.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1864-mua-dien-thoai.html.]
Dù mệt một chút nhưng cô nhận ít tiền lì xì, nhiều hơn hẳn năm.
Một phần là vì trong đó một vạn tệ do Đoạn Khiêm Dương tặng, phần khác là vì mấy của cô đều , nên bao lì xì gửi cho cô đều nhỏ chút nào.
Hết một cái Tết, cô hơn hai vạn tiền lì xì, cộng thêm phần của Đoạn Tư nữa là hơn bốn vạn.
Cô vui sướng cất hết tiền đó , cảm thấy tiến thêm một bước gần hơn đến cuộc sống của một "phú bà" nhỏ.
——
Mùa xuân năm chín mươi sáu.
Người thường "xuân khốn thu phạp".
Câu chẳng sai chút nào, rõ ràng là mùa vạn vật tỉnh giấc, nhưng Nguyễn Kiều Kiều ngủ mãi thấy đủ.
Sáng sớm cô thấy tiếng điện thoại reo liên hồi, reo mãi mà chẳng ai .
Cô đành lười biếng bò dậy khỏi giường, đôi mắt lim dim vươn tay cầm lấy ống ở đầu giường.
Vừa thông máy thấy giọng sang sảng của Nguyễn Kiến Quốc: "Bảo bối?
Có bảo bối ?"
"Ba, chuyện gì thế ạ?" Nguyễn Kiều Kiều trở giường, vẫn mở mắt nổi.
"Con mau dậy , ba đưa con mua một món đồ !" Ở đầu dây bên , giọng điệu Nguyễn Kiến Quốc vô cùng phấn khích.
"Đồ gì ạ?"
"Tạm thời cho con , con mau dậy nhé, ba mươi phút nữa ba đến đón con, mau dậy sửa soạn ." Nguyễn Kiến Quốc xong liền "cộp" một cái gác máy.
Hạ Kiều Kiều buông ống điện thoại xuống, vùi đầu trong chăn đạp tay đạp chân hét lên mấy tiếng "a a", lúc mới dậy khỏi giường, vò vò mái tóc rối phòng vệ sinh rửa mặt.
Rửa mặt xong xuống lầu, cô mới phát hiện trong nhà ai, hèn gì điện thoại reo lâu như mà chẳng nhấc máy.