"Hôn một cái!" Đoạn Tư nắm lấy bàn tay nhỏ của cô, lắc lắc, còn trơ trẽn mà chu môi lên.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy dáng vẻ của chắc giả vờ , cô yên tâm hơn, đỏ mặt cúi xuống hôn nhẹ lên môi một cái.
Đoạn Tư mỉm , mãn nguyện im.
Nhìn cái vẻ đó, trái tim Nguyễn Kiều Kiều như tan chảy vì ngọt ngào.
Cô bước khỏi phòng, nóng mặt vẫn chịu hạ xuống, cô lấy tay vò vò má một hồi mới phòng khách.
Khi cô đến nơi, chỉ thấy Nguyễn Lỗi, Tần và Lục T.ử Thư vẫn đang ngổn ngang.
Đoạn Hâm biến mất tiêu, Nguyễn Kiều Kiều cuống cuồng tìm khắp nhà, cả ngoài sân tìm cũng thấy.
Đang lúc lo sốt vó thì cô thấy tiếng nôn oẹ phát từ nhà vệ sinh.
Cô vội vàng chạy tới, quả nhiên thấy Đoạn Hâm đang bò trong đó.
"..." Nguyễn Kiều Kiều.
Vừa thở phào nhẹ nhõm dở dở .
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thực sự bộ dạng của Đoạn Hâm lúc buồn chịu nổi, mặt gần như sắp úp hẳn bồn cầu đến nơi.
Nguyễn Kiều Kiều thực sự sợ nếu nôn thêm nữa sẽ sặc luôn tại chỗ, đành nén mùi khó chịu tới gọi: "Anh Hâm?
Anh Hâm?"
Đoạn Hâm ngẩng đầu lên, mặt cũng đỏ gay, chớp chớp mắt cô nhưng lời nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1858-dem-toi-vang-nguoi-trum-bao-tai.html.]
Nguyễn Kiều Kiều chỉ tay ngoài: "Em dìu ngủ nhé?"
Đoạn Hâm gật đầu, lắc đầu, tự lảo đảo bò dậy.
Giữa chừng Nguyễn Kiều Kiều định đỡ lấy nhưng đều né tránh.
Anh lảo đảo đến mức mấy suýt đ.â.m sầm tường, trong miệng còn lầm bầm gì đó về việc "đánh c.h.ế.t, đ.á.n.h c.h.ế.t".
Nguyễn Kiều Kiều rõ, cũng dám tùy tiện chạm nữa, cứ thế đ.â.m chỗ nọ va chỗ một phòng khách, vật giường.
Nguyễn Kiều Kiều tiến tới trải chăn đắp cho , còn lấy thêm hai cái gối kê đầu mới ngoài.
Ba em trong phòng khách đổi tư thế, dáng ngủ đúng là kẻ tám lạng nửa cân, kẻ ôm đầu , gác chân lên kẻ nọ. Nguyễn Kiều Kiều dốc hết sức bình sinh mới dìu nổi Đoạn Tư lên giường, còn sức thứ hai. Thế nên cô chỉ đành bước tới chỉnh tư thế ngủ cho mấy em, lót thêm vài chiếc gối ôm và gối đầu lớn bên cạnh ghế sofa, để nhỡ họ lăn xuống đất cũng sưng đầu.
Mấy căn phòng trong biệt thự đều đang mở cửa, cô lên lầu ôm hết chăn đắp cho họ. Làm xong những việc , chân tay Nguyễn Kiều Kiều bủn rủn cả . Chẳng kịp nghỉ ngơi, cô bếp đun một ấm nước sôi, rót sẵn mấy ly để bàn phòng khách.
Xong xuôi tất cả, cô mới gọi điện cho Lâm Thị.
Lâm Thị quả thực yên tâm, nhưng thì mệt nhọc quá, bà đành dặn Nguyễn Kiều Kiều đừng bận tâm đến mấy gã sâu rượu đó, cứ tự nghỉ ngơi cho là .
Nguyễn Kiều Kiều cúp máy.
Cô đầu bọn Nguyễn Lỗi đang ngáy như sấm, chẳng cần họ thấy , cô dặn: "Nếu khát thì bàn ăn trong bếp uống nước, em rót sẵn ly đấy." Còn về canh giải rượu thì chịu thôi, cô chẳng nấu thứ đó.
Ba họ dĩ nhiên phản ứng gì, Nguyễn Kiều Kiều cũng chẳng mong họ đáp .
Cô khóa trái cửa chính , bưng hai ly nước lọc, một ly mang cho Đoạn Nhiếp, ly còn đem phòng Đoạn Tư.
Nguyễn Kiều Kiều lúc bình thường Đoạn Tư ngủ thế nào, vì khi trưởng thành, họ còn ngủ chung phòng nữa.