Chiếc xe do Đoạn Khiêm Dương tặng, đây đầu tiên cầm lái.
Mấy ngày Đoạn Tư và Nguyễn Kiều Kiều từng lái nó chơi, ghế phụ vẫn còn đặt con gấu bông mà Nguyễn Kiều Kiều yêu thích.
Vừa lên xe, cô ôm ngay con gấu lòng, hết vò tai bứt đuôi nó, miệng hỏi Đoạn Tư: "Anh Tư, nhận , hình như Lục T.ử Thư chút thích Tân Miêu đấy.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cái bộ dạng cố tình gây chú ý với Miêu Miêu trông ngây ngô c.h.ế.t ."
Dẫu Lục T.ử Thư nay vốn lông bông, nhưng bao giờ ngớ ngẩn đến mức , cái miệng còn đặc biệt đáng ghét, mà chỉ cho một trận nên .
Tân Miêu lớn hơn cô một tuổi, những năm vì gặp biến cố mà trễ nải việc học, nên dù mười sáu tuổi nhưng hiện tại mới học lớp tám.
Tân Miêu nét giống , ngoại hình mang đậm vẻ dịu dàng của con gái vùng Giang Nam, dáng vẻ yếu điệu thục nữ, giọng cũng mang vài phần mềm mại ngọt ngào.
Nguyễn Kiều Kiều tiếp xúc với cô nhiều năm nên rằng, vì những chuyện đau lòng đây, tính cách thực tế của Tân Miêu trái ngược với vẻ ngoài, thậm chí thể là lạnh lùng và chán ghét thế sự.
Tính cách của Lục T.ử Thư giảm tránh là vô tư lự, còn thẳng là thiếu tâm nhãn.
Hai con tính cách trái ngược như nếu thực sự ở bên , chẳng là phúc họa.
Đoạn Tư trả lời câu hỏi của cô.
Nguyễn Kiều Kiều xưa nay vốn chẳng mặn mà chuyện bao đồng của khác nên cũng trông mong đáp .
Cô chỉ lầm bầm một chút thôi, còn những chuyện khác cô cũng chẳng sức mà quản, chuyện tình cảm vốn dĩ chỉ thể tùy duyên.
Nguyễn Kiều Kiều tự tự một hồi, sự chú ý cũng nhanh ch.óng chuyển sang việc khác.
Tần Việt theo học hệ cao đẳng, trường ở vùng ngoại ô khá hẻo lánh.
Xe cứ thế lăn bánh, qua hầm chui, vượt qua mấy ngọn núi nhỏ, cuối cùng băng qua vài trang trại nông thôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1843-dem-den-nguoi-tinh-trum-bao-tai.html.]
Nguyễn Kiều Kiều vốn sinh từ làng Hạ Hà, khi dọn lên thành phố thì về quê ngày một ít .
Dù trong thâm tâm cô, chỉ cần cả nhà ở bên thuận hòa êm ấm thì ở cũng như , nhưng thể phủ nhận, quãng thời gian cả gia đình sống trong căn nhà tứ hợp viện nhỏ, các dẫn lên rừng xuống biển nghịch ngợm khắp nơi mới là lúc cô thấy vui vẻ và nhung nhớ nhất.
Chẳng bù cho bây giờ, tuy cuộc sống ngày càng sung túc, mấy em mỗi năm vẫn tụ họp một , nhưng trong lòng Nguyễn Kiều Kiều chung quy vẫn chút sợ hãi.
Sợ trưởng thành, và càng sợ sự chia ly, sợ rằng đúng như lời Thư Khiết , mỗi đều tổ ấm riêng, quan hệ giữa em sẽ ngày càng xa cách...
Nghĩ đến đây, cô kìm mà khẽ thở dài một tiếng u buồn.
Đoạn Tư đầu cô thở dài, Nguyễn Kiều Kiều thu ánh mắt từ phía cửa sổ, nghiêng đầu hỏi : "Anh Tư, đột nhiên em thấy nhớ làng Hạ Hà quá, nhớ ?
Không dịp nào về đó ăn Tết nữa nhỉ."
"Không nhớ." Đoạn Tư trả lời.
Nguyễn Kiều Kiều ngạc nhiên hỏi: "Tại ạ?"
Đoạn Tư im lặng vài giây, giống như đang kháng cự việc trả lời.
Mãi đến khi Nguyễn Kiều Kiều kiên nhẫn định hỏi , mới đáp: "Quá nhiều lịch sử đen tối."
Hồi mới tới thế giới còn quá yếu, hiểu quy tắc nơi đây, nên gây hàng loạt chuyện mà theo là mất mặt.
Đặc biệt là lúc đầu, vì cơ thể quá yếu ớt, còn cách nào khác là săn những con Lão Thử cấp thấp nhất để ăn, mà nào cũng xúi quẩy cô bắt gặp.
Cứ nghĩ đến là thấy hổ.
Lúc đầu Nguyễn Kiều Kiều còn nhớ , giờ nhắc , cô liền nhớ ngay và nhịn mà bật khúc khích.