Hồi Nguyễn Kiều Kiều còn là mèo cũng y hệt như thế .
Bà gì con bé cũng chạy theo, hoặc là chễm chệ trong cái túi tạp dề của bà.
Vì lòng trắc ẩn, Lâm Thị nhịn mà thỉnh thoảng cúi xuống xoa đầu Tiểu Tuyết, khiến đó càng thêm quấn quýt lấy bà hơn.
Nhục Nhục hết Nguyễn Lâm Thị đang hết mực cưng chiều Tuyết Lang nhỏ, Tuyết Lang nhỏ đang vô cùng ỷ bà, chẳng là đang ăn giấm của ai mà thỉnh thoảng bày mấy hành động nhỏ. Hết dùng vuốt chạm nhẹ bát cơm, lấy đuôi đập thình thịch xuống sàn nhà, tóm là tạo tiếng động ngừng nghỉ...
Thế nhưng dù , cả Nguyễn Lâm Thị và Tuyết Lang nhỏ ở phía đều chẳng mảy may để tâm đến nó.
"..." Nhục Nhục.
Nỗi u sầu sâu sắc dâng trào, thế nên nó mới bảo là cái nhà nó thì cái con xám xịt mà!
Nguyễn Kiều Kiều hiện giờ lên lớp, đang giữa mùa đông giá rét, giấc cô ngủ một mạch đến gần mười một giờ mới bò dậy.
Vệ sinh cá nhân xong, cô ngáp ngắn ngáp dài bước bếp, thấy Nguyễn Lâm Thị đang lúi húi thái rau.
Cô tiến tới ôm chầm lấy bà từ phía , hít hà mùi hương xà phòng thanh khiết bà, nũng nịu dụi đầu, cất giọng mềm mại: "Nội ơi, con đói bụng quá, gì ăn ạ?"
Nghe tiếng nũng nịu của cháu gái, trái tim Nguyễn Lâm Thị như tan chảy, nhưng ngoài miệng vẫn trách khéo: "Biết đói dậy sớm chút?
Đã gần trưa , ở trường những lúc tiết buổi sáng con cũng thế hả?
Chẳng trách giờ gầy nhom như con khỉ ."
Vừa bà nhấc nắp nồi bên cạnh , lộ bát trứng hấp thịt băm nóng hổi bên trong.
Nguyễn Kiều Kiều hít hà một đầy khoa trương: "Thơm quá mất!
Trứng bà hấp quả nhiên là ngon nhất trần đời."
"Chỉ cái miệng nhỏ của con là khéo nịnh." Nguyễn Lâm Thị lườm yêu: "Được , buông tay nào, cẩn thận kẻo bỏng.
Con sang bên , nội bưng qua cho."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1833-nhung-ngay-thang-tuoi-dep.html.]
"Dạ ạ!" Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, ngoan ngoãn xuống chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh.
Nguyễn Lâm Thị bưng bát trứng hấp khỏi nồi, rắc thêm chút nước tương, hành hoa và dầu mè thơm phức.
Vừa đầu thấy cô ghế đẩu, mặt còn đặt sẵn một chiếc ghế cao bàn, bà ngạc nhiên hỏi: "Sao rúm ró ở đây?
Trong bếp khói lửa dầu mỡ nồng nặc, cẩn thận kẻo con sặc đấy."
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu: "Không sặc ạ, con chỉ đây nội nấu cơm thôi."
Lòng Nguyễn Lâm Thị mềm một dải, bà đặt bát mặt cô, hiền từ bảo: "Mau ăn lúc còn nóng , nguội là mất ngon đấy."
Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, xúc một thìa đưa miệng, đôi mắt sáng bừng lên, giơ ngón tay cái tán thưởng: "Nội ngon thật đấy!" Cô cúi đầu xúc thêm thìa nữa, đưa tận miệng Nguyễn Lâm Thị: "Nội cũng ăn ạ."
Nguyễn Lâm Thị từ chối: "Nội ăn , con ăn ."
Nguyễn Kiều Kiều rụt tay , cũng chẳng lời nào, cứ thế giơ thìa mặt bà.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cuối cùng Nguyễn Lâm Thị đành bất lực bảo: "Vậy để nội lấy cái thìa khác..."
lời còn dứt, Nguyễn Kiều Kiều phía hỏi: "Nội ơi, nội chê Kiều Kiều bẩn ạ?"
"Nói bậy nào!" Nguyễn Lâm Thị lập tức phản bác.
Ngược là khác, bà chỉ sợ đám trẻ chê thôi.
Gừng càng già càng cay nhưng càng già thì càng nghĩ ngợi nhiều, trong lòng luôn lo lắng con cháu sẽ ghét bỏ .
Dù bình thường bà sạch sẽ, tinh thần cũng minh mẫn hơn hẳn các bà lão cùng tuổi, nhưng ở cái tuổi , ai cũng tránh khỏi nỗi sợ vô hình đó.
"Thì đúng là mà, nội ăn , thử xem, ngon cực kỳ luôn." Nguyễn Kiều Kiều thúc giục.
Nguyễn Lâm Thị lay chuyển , cuối cùng đành ăn một miếng.
Nguyễn Kiều Kiều lập tức tít mắt: "Nội thấy ngon ạ?"