Ngửi thấy mùi sữa tỏa từ ch.óp mũi, Nhục Nhục nhịn mà hắt một cái, thầm nghĩ cái mùi đúng là thơm thật.
Biệt thự nhà họ Nguyễn rộng, cả vườn rau.
Nhục Nhục thường vệ sinh trực tiếp ở vườn rau, hôm nay cũng ngoại lệ.
Nhục Nhục tha Tiểu Tuyết , thả xuống đất chạy tót vườn rau.
Sau khi giải quyết xong nhu cầu cá nhân, Nhục Nhục hứng chí chạy điên cuồng mấy vòng quanh sân, còn ngửa cổ hú lên hai tiếng, mới vác cái mặt đầy lông dính đầy tuyết đóng thành băng .
Theo thói quen hằng ngày, Nhục Nhục ngoài cửa rũ thật mạnh cho tuyết tan hết, đó nhà lau vuốt lên đống quần áo cũ khô ráo mà Lâm Thị đặc biệt chuẩn cho.
Khi chắc chắn chân khô, Nhục Nhục mới bước trong.
Trong nhà, Lâm Thị đặt chiếc chậu ăn lớn của Nhục Nhục vị trí cũ, bên cạnh còn một cái bát sứ nhỏ đựng sữa dê mới pha nóng hổi.
Nhục Nhục trợn mắt bát sứ nhỏ, tai giật giật.
Cái đứa xám xịt vẫn ?!
"Nhục Nhục, các ngươi..." Lâm Thị ló đầu khỏi bếp, nhưng lời dứt thấy bóng dáng Nhục Nhục phóng như bay ngoài.
Đêm qua Bắc Đô đổ tuyết, tuyết dày đến bắp chân lớn.
Nhục Nhục chân dài nên thể chạy nhảy thoải mái, nhưng Tiểu Tuyết thì .
Đôi chân ngắn cũn khiến Tiểu Tuyết chỉ thể đào một cái đường hầm trong tuyết để di chuyển.
Nhục Nhục chỉ thấy lối của đường hầm chứ thấy đường hầm dẫn , lo lắng cuống cuồng hú vang cả sân, hú nhảy tưng tưng như ếch tuyết.
Cuối cùng, khi nhảy chừng hai ba mươi cái, Nhục Nhục giẫm trúng Tiểu Tuyết đang miệt mài đào hầm, khiến đối phương phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
"!!!" Nhục Nhục hốt hoảng lùi .
Lần thì , giẫm từ đuôi lên tận đầu luôn, Tiểu Tuyết kêu càng thê lương hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1832-co-vo-xam-xit.html.]
"!!!!!!" Nhục Nhục hình, dám nhúc nhích.
Đến khi Nguyễn Kiến Quốc tiếng động chạy , ông liền thấy cảnh tượng Nhục Nhục đang dùng một chân giẫm lên đầu Tiểu Tuyết, đứa nhỏ kêu gào t.h.ả.m thiết, còn bản Nhục Nhục thì mặt mày đầy vẻ kinh hoàng.
"..." Nguyễn Kiến Quốc cạn lời.
Cái loại ngốc nghếch mà vợ ?
"Nhục Nhục, mày mà bỏ chân là vợ mày mày giẫm c.h.ế.t thật đấy." Nguyễn Kiến Quốc mệt mỏi .
Nhục Nhục vội vàng nhấc chân , nhưng vì quá luống cuống nên lỡ giẫm thêm phát nữa.
Nhìn Tiểu Tuyết thoi thóp như từ cõi c.h.ế.t trở về, Nguyễn Kiến Quốc đành tiến tới xách đứa nhỏ lên, phủi sạch tuyết mang nhà.
Tuy kêu la t.h.ả.m thiết nhưng Tiểu Tuyết thương tích gì.
Vừa nhà, ngửi thấy mùi sữa dê, đó liền khịt mũi chạy tới, cắm cúi uống lấy uống để.
Nhục Nhục ủ rũ theo , chằm chằm Tiểu Tuyết một hồi lâu.
Có lẽ vì chột hoặc hổ mà hôm nay Nhục Nhục chẳng còn tâm trạng ăn uống, ăn hết một chậu đồ ăn sáng mà đòi thêm chậu thứ hai như thường lệ.
Nhục Nhục gối đầu lên vuốt, đôi mắt cứ đảo theo từng cử động của Tiểu Tuyết.
Lâm Thị xong bữa sáng thì bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Trong lúc đó, Tiểu Tuyết ăn no nê cứ thế bám gót bà.
Một cục bông tròn trịa nần nẫn thịt cứ lạch bạch theo gót chân bà, thỉnh thoảng tự vấp ngã, nhưng dù ngã bao nhiêu , Tiểu Tuyết vẫn vui vẻ bám đuôi rời.
Lâm Thị , đó theo đó.
Nhìn cảnh , Lâm Thị bất chợt nhớ hồi Nguyễn Kiều Kiều còn là mèo.
Ánh Trăng Dẫn Lối
---