"Trông vẻ còn nhỏ hơn cả Nhục Nhục hồi ." Nguyễn Lâm Thị chẳng màng đến tiếng gầm gừ bên cạnh, bà con sói tuyết nhỏ trong xe cũng đang ngước đầu .
Lông của nó là một lớp lông tơ xám xịt, vì còn nhỏ nên lông xù, ngắn thô.
Lại thêm việc từng lang thang bên ngoài nên trông nó bẩn thỉu, xơ xác như một con Ngao Bái nhỏ .
Cũng hèn chi Nhục Nhục ghét bỏ đến thế.
"Đực cái?"
"Cái ạ, mang về vợ cho Nhục Nhục đấy." Nguyễn Kiều Kiều híp mắt, bế con sói tuyết nhỏ xuống xe.
Đứa nhỏ quấn cô, chạm đất chạy quanh bắp chân cô, miệng phát những tiếng kêu rên rỉ vô cùng đáng yêu.
Nguyễn Lâm Thị cũng theo.
Căn biệt thự nhà họ Nguyễn rộng, Tiểu Bạch thì mùa đông ngủ đông, mùa hè tránh nóng, nên thời gian ở đây dài.
Bà ngày thường chỉ trò chuyện với Triệu Lệ, hoặc bạn với Nhục Nhục, trồng ít rau xanh, chung là một ngày trôi qua thanh nhàn, nên bà vẫn thích trong nhà thêm mầm sống mới.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Lâm Thị , đứa nhỏ lẽ cũng nhận địa vị của bà trong nhà, lập tức rảo bước ngắn chạy đến, quẩn quanh chân bà, thỉnh thoảng lấy đầu cọ cọ.
" là linh tính thật." Nguyễn Lâm Thị càng càng thích: "Vậy thì để nó ."
"Oao?" Cứ thế mà để ?
Nhục Nhục sững sờ chôn chân tại chỗ, đầy vẻ thể tin nổi.
Chẳng lẽ lời đương sự trong cái nhà còn chút trọng lượng nào nữa ?
Nhục Nhục tức nhịn nổi, lườm nguýt trừng trừng cái con nhóc đang theo Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Lâm Thị nhà, lao lên vung một vuốt!
"Oao oao..." Sói tuyết nhỏ đột ngột tấn công, ré lên từng hồi, cả hình đổ nhào về phía lăn lông lốc như một quả bóng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1827-co-vo-xam-xit.html.]
"Nhục Nhục!" Nguyễn Lâm Thị nghiêm nghị liếc đương sự một cái, cúi bế con sói tuyết vẫn đang rên rỉ đất lên.
Đứa nhỏ lập tức rúc sâu lòng bà đầy tin cậy.
Hình ảnh khiến Nguyễn Lâm Thị nhớ lúc Nguyễn Kiều Kiều còn là mèo, bà càng thêm xót xa, liếc Nhục Nhục một cái bế sói tuyết nhà.
"Nhục Nhục, mày bà giận ." Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu tặc lưỡi với Nhục Nhục.
Ở nhà họ Nguyễn, cưng chiều Nhục Nhục nhất chính là Nguyễn Lâm Thị, nhưng nghiêm khắc nhất với đương sự cũng là bà.
Đặc biệt là Nhục Nhục kéo Ngô Lạc, đương sự bỏ đói một ngày trời.
"Oao!" Nhục Nhục tức giận hất mặt sang một bên, đầu chạy biến sân vườn.
Cái nhà chỉ thể một thôi!
Có Nhục Nhục thì cái thứ xám xịt !
Đương sự !
"..." Nhìn cái hình mập mạp đang lạch bạch góc sân ủ rũ, Nguyễn Kiều Kiều chút ngạc nhiên, ngờ Nhục Nhục nhà khí tính đến .
"Ngoài trời lạnh, nhà , kệ nó ." Đoạn Phụ một tay xách hành lý, một tay ôm vai đưa Nguyễn Kiều Kiều trong.
Nguyễn Kiều Kiều giậm giậm đôi chân lạnh đến tê cứng, gật đầu cùng nhà.
Nhục Nhục đang vểnh tai ngóng động tĩnh bên , ngờ họ thật sự bỏ mặc , đương sự cảm thấy tổn thương sâu sắc, đờ trong góc.
Trong nhà, Nguyễn Kiều Kiều lên lầu quần áo , Đoạn Phụ mang đồ mua bếp, còn sói tuyết nhỏ thì cứ lẽo đẽo theo chân Nguyễn Lâm Thị.
Nguyễn Lâm Thị từng chăm sóc Nguyễn Kiều Kiều hồi còn là mèo nhỏ nên cách chăm bẵm động vật non.
Chỉ là giờ trong nhà sẵn sữa dê, bà đành theo cách của già, nấu một bát mì nhỏ, nêm nếm gia vị gì để cho nó ăn tạm.