"Mẹ, , chứ?
Có thương chỗ nào ?" Nguyễn Phong tối hôm mới nhận tin, là Nguyễn Khánh ở tận Nguyên Túc gọi điện đến ký túc xá cho , mới xảy chuyện lớn như .
Biết Ngô Nhạc và Nguyễn Kiến Dân sáng nay sẽ đến Bắc Đô, cả ngày hôm đó Nguyễn Phong cứ bồn chồn yên. Buổi chiều chẳng còn tâm trí mà lên lớp, xin nghỉ học chạy vội qua đây.
Có điều trường y cách nhà họ Nguyễn xa, chuyển mấy lượt xe buýt suốt cả buổi chiều, mãi đến giờ mới tới nơi. Nguyễn Phong tắt theo lối nhỏ nhà nên chạm mặt nhóm Nguyễn Kiều Kiều đang lái xe .
Chẳng ngờ đến nơi, thấy Nhục Nhục đang ngoạm lấy Ngô Nhạc lôi xềnh xệch mặt đất!
Cậu vội vàng đỡ Ngô Nhạc dậy, thấy bà dọa đến mặt cắt còn giọt m.á.u, lòng càng thêm lo lắng khôn cùng.
Cậu nắm tay bà xoay một vòng tại chỗ: "Mẹ, cử động tay chân xem, xem thương chỗ nào , đau ở ?"
Ngô Nhạc một phen kinh hồn bạt vía, lúc Nguyễn Phong đỡ dậy vẫn còn ngơ ngác, chỉ đờ đẫn .
Vài giây bà mới sực tỉnh, vành mắt đỏ hoe, bà kìm mà nhào lòng nức nở: "Tiểu Phong , nãy suýt c.h.ế.t khiếp, cứ ngỡ còn gặp con nữa ."
"Không , ." Nguyễn Phong ôm bà lòng, vỗ vỗ lưng trấn an.
"Anh Phong, là cứ đỡ thím Tư trong , để xem thím thương chỗ nào ." Nguyễn Kiều Kiều sững giữa chừng, định đưa tay đỡ Ngô Nhạc nhưng rụt tay về, lí nhí một cách thiếu tự tin.
Nguyễn Phong liếc cô một cái, cúi đầu với Ngô Nhạc: "Mẹ, chúng nhà xem vết thương nào ."
"Mẹ , !" Ngô Nhạc sợ hãi lắc đầu nguầy nguậy: "Mẹ sợ nó ăn thịt mất!
Đáng sợ quá!"
Thái độ Ngô Nhạc phần kích động, Nguyễn Phong cũng dám bà hoảng thêm, chỉ đành thuận theo: "Được , , nữa, một lát."
Nói định dìu Ngô Nhạc phía tiểu đình đằng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1814-cuoc-hon-nhan-nay-nhat-dinh-phai-ly-hon.html.]
Nguyễn Kiều Kiều giúp một tay nhưng Nguyễn Phong lách tránh né, một đỡ Ngô Nhạc về phía tiểu đình sân.
Vì là mùa đông, tiểu đình nên bám đầy bụi bẩn và lá rụng.
Nguyễn Phong cởi chiếc áo đại y đang mặc trải xuống để Ngô Nhạc , quỳ xuống mặt bà để kiểm tra.
Vốn là sinh viên ngành y nên kiểm tra chuyên nghiệp, thỉnh thoảng ấn vài vị trí hỏi bà đau .
Đợi Ngô Nhạc xác nhận đau, mới tiếp tục xem xét những chỗ khác.
Nguyễn Kiều Kiều vẫn chôn chân tại chỗ, bàn tay nhỏ Nguyễn Phong né tránh lúc nãy siết c.h.ặ.t đến mức móng tay đ.â.m sâu lòng bàn tay.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Thế nhưng, chút đau đớn nơi lòng bàn tay chẳng thấm tháp gì so với nỗi đau khi Nguyễn Phong xa lánh .
Nhục Nhục là do cô nuôi, chính mắt cô cũng thấy nó lôi kéo Ngô Nhạc , cô thực sự đủ can đảm để rằng Nhục Nhục cố ý.
Cô thậm chí còn dũng khí để bước tới dù chỉ một bước, vì sợ đối mặt với ánh lạnh nhạt thù hằn từ Nguyễn Phong.
Đoạn Tư và Nguyễn Lỗi cùng lúc bước đến bên cạnh cô.
Đoạn Tư nắm lấy bàn tay đang siết c.h.ặ.t thành nắm đ.ấ.m của cô, để cô tự khổ .
Nguyễn Lỗi xoa xoa đầu cô, ôn tồn trấn an: "Không , đừng lo, để xem giúp em."
Nói đoạn, bước tới chỗ Nguyễn Phong.
Nguyễn Phong kiểm tra xong cho , may mà bà chỉ kinh sợ đôi chút chứ vết thương nào.
Nguyễn Lỗi cạnh Nguyễn Phong, ở góc mà Nguyễn Kiều Kiều thấy, véo mạnh tay một cái đưa mắt hiệu về phía em gái.