Triệu Lệ ngốc, bà đương nhiên cho rằng con trai cái thời khắc say khướt và đau khổ cùng cực gọi tên Kiều Kiều chỉ là tình cờ tình em sâu nặng.
Bà sững tại chỗ mất mấy giây, cuối cùng vờ như thấy gì, một nữa xoay rời và đóng c.h.ặ.t cửa phòng .
Bên ngoài, Nguyễn Trì cũng chăm sóc xong cho Nguyễn Kiệt và Lục T.ử Thư.
Nhà họ Lục và họ Nguyễn quan hệ thiết, phòng ốc rộng rãi nên Nguyễn Trì dự định ngủ đây luôn.
Triệu Lệ thấy đó, suy nghĩ một lát kéo sang một bên hỏi nhỏ: "Trì , con thật cho dì Lệ , hôm nay xảy chuyện gì?"
Nguyễn Trì vẻ mặt của Triệu Lệ, đoán rằng bà hẳn nhận điều gì đó nên giấu giếm, kể chuyện ở vũ trường và những gì diễn đường về.
Triệu Lệ xong thì im lặng.
Không thể là chấn động, bởi từ đầu đến cuối bà từng nhận tâm tư của con trai .
Trầm mặc một hồi lâu, bà mới thấp giọng dặn: "Trì , chuyện con cứ coi như , đừng với bất kỳ ai cả."
Nguyễn Trì cũng hiểu nếu chuyện vỡ lở thì chẳng cho ai, thậm chí còn khiến hai nhà Lục - Nguyễn trở nên khó xử.
Người đó gật đầu, về phía phòng khách nơi Nguyễn Kiệt đang ngủ để nghỉ ngơi.
Khi Triệu Lệ trở về phòng , bà chẳng còn chút buồn ngủ nào.
Lục Chí Uy bên cạnh là do Nguyễn Trì giúp đỡ dìu , giờ đang bẹp giường như một con lợn c.h.ế.t, tiếng ngáy vang trời.
Nghĩ đến dáng vẻ đau khổ của Lục Trăn lúc nãy, Triệu Lệ thấy thắt lòng.
Bà thật sự ngờ Lục Trăn thích Nguyễn Kiều Kiều.
Dẫu cho ngày từng nghĩ đến chuyện hứa hôn từ bé, thì đối tượng cũng là Lục T.ử Thư chứ đó, bởi Lục Trăn hơn Nguyễn Kiều Kiều tận sáu tuổi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1783-ta-coi-nguoi-la-anh-em-nguoi-lai-muon-tan-em-gai-ta.html.]
Lúc Lục Trăn trưởng thành thì Nguyễn Kiều Kiều mới mười hai tuổi, chẳng đó nảy sinh ý định từ bao giờ.
Bình thường tuy bà đ.á.n.h mắng con trai, nhưng dù cũng là m.á.u mủ, thể xót xa.
Chỉ là chuyện đến nước , còn đường nữa.
Những gì Đoạn Phụ và Nguyễn Kiều Kiều cùng trải qua suốt bao năm qua bà đều chứng kiến tận mắt, hiểu rõ tình cảm của hai đứa hơn ai hết.
Nghĩ đến đây, Triệu Lệ kìm mà thở dài thườn thượt, chẳng là đang với chính với Lục Chí Uy đang ngáy o o bên cạnh: "Sớm thế , lẽ lúc đầu nên định hôn ước từ bé cho xong." Bởi chỉ như , con trai bà mới một tia hy vọng mong manh.
giờ những lời cũng vô ích, việc duy nhất thể là giúp đó che giấu đoạn thầm mến kết quả , nếu cả Nguyễn gia và Lục gia đều sẽ mất tự nhiên.
Triệu Lệ nặng lòng xuống, tiếng ngáy của Lục Chí Uy càng to hơn.
Vốn ngủ , tiếng động bà càng thêm bực bội, nhịn mà giơ chân đạp một cái, đạp phăng chồng sát mép giường mới trùm chăn kín đầu.
Còn phía Nguyễn gia, xuống xe, Nguyễn Lỗi tài xế dìu nhà, Nguyễn Kiều Kiều theo đỡ Đoạn Phụ.
Đoạn Phụ béo, nhưng một trai cao hơn mét tám thì cũng chẳng nhẹ nhàng gì.
Nguyễn Kiều Kiều dìu , lưng đè đến mức còng xuống.
Nguyễn Lâm Thị bưng bát canh giải rượu từ phòng Nguyễn Kiến Quốc đúng lúc thấy cảnh , lập tức chạy đỡ một tay.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Bà Lâm xót xa lẩm bẩm: "Sao mà đứa nào đứa nấy đều uống lắm thế ."
"Anh Phụ và các thi uống rượu với , say hết cả ạ." Nguyễn Kiều Kiều hổn hển trả lời.
Đoạn Phụ nặng quá, cô chỉ tay về phía một căn phòng khách lầu : "Bà nội, cứ để Phụ ở tầng , cháu hết ."