Cả đám quậy phá trong vũ trường đến tận rạng sáng mới bắt đầu giải tán.
Trong suốt thời gian đó, Đoạn Tư luôn tựa ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, trông như thực sự say khướt.
Nguyễn Kiều Kiều đỏ bừng mặt bên cạnh, tay Đoạn Tư nắm c.h.ặ.t buông, mà gọi dậy cũng chẳng xong, thật sự là thẹn bí bách, chút bực .
Vì ai cũng uống rượu nên thể lái xe, cuối cùng Nguyễn Hạo điều động một dàn tài xế đến đưa về.
Người của Nguyễn Hạo phái đến nên Nguyễn Kiều Kiều yên tâm.
Sau khi thấy bạn bè lên xe về thỏa, cô mới chui chiếc xe mà Đoạn Tư đang .
Ngồi cùng xe với họ là Nguyễn Lỗi, nhũn như con chi chi ở ghế phụ, mắt nhắm nghiền mồm lầm bầm gì đó rõ.
Lúc đầu đầu Đoạn Tư tựa cửa kính, theo nhịp xóc của xe mà trán cứ va lạch cạch cửa.
Nguyễn Kiều Kiều vẫn còn đang dỗi, cô thấy ai như , hôn xong là lăn ngủ!
Thật là quá đáng mà!
Ban đầu cô định mặc kệ, cứ để va đập cho tỉnh !
Thế nhưng cứ va hết đến khác, cô thấy xót, đành mím môi nhích gần, kéo đầu tựa lên vai .
dù , đầu vẫn cứ va lưng ghế phía , cô chỉ bĩu môi, chuyển đầu hẳn lên đùi , dùng hai tay cẩn thận che chắn.
Vừa cô quên chọc mặt cho bõ ghét: "Cho ngủ !
Ngủ !
Sao đây em là sâu ngủ thế nhỉ!"
Nhất là lúc hai đang...
đột nhiên ngủ mất tiêu, nghĩ xem em sẽ thấy thế nào ?
Nguyễn Kiều Kiều càng nghĩ càng giận, từ chọc chuyển sang nhéo, nhéo đến mức mặt Đoạn Tư đỏ ửng lên cô mới chột rụt tay .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1781-toi-coi-cau-la-anh-em-cau-lai-muon-tan-em-gai-toi.html.]
Nhân lúc ánh đèn của xe đối diện lướt qua, thấy mảng da nhéo đỏ, cô thấy hối hận, kìm đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng, thỉnh thoảng còn vuốt tóc mái cho , động tác dịu dàng hết mực.
Bấy giờ là rạng sáng, đường phố đèn, trong xe tối thui chẳng ai rõ ai.
Vì Nguyễn Kiều Kiều cũng nhận đàn ông đang trong lòng , khi ngước lên cô, ánh mắt chuyên chú và si mê đến nhường nào.
Trong khi đó ở chiếc xe phía , trái ngược với khí ngọt ngào như mật ở đây, bầu khí ngột ngạt đến phát ngấy.
Tài xế là của Nguyễn Hạo, phía là Nguyễn Trì, phía là Lục Trăn, Lục T.ử Thư và Nguyễn Kiệt.
Lục Trăn uống quá nhiều, còn uống hỗn hợp cả rượu lẫn bia nên giờ say khướt chẳng trời trăng gì, miệng cứ lẩm bẩm liên hồi.
Nguyễn Kiệt bên cạnh cũng ngà ngà say, rõ nên túm cổ áo quát: "Lục Trăn, đàn ông đấy, năng cho hẳn hoi xem nào!
Cậu lèm bèm cái gì thế hả!"
Lục Trăn trân trân, trả lời từng chữ một như đang bài: " bảo là thất tình ."
"Cái gì?"
" thất tình !"
"Cậu yêu lúc nào mà thất tình?
Sao nhỉ, chẳng ...
chia tay ?" Nguyễn Kiệt thắc mắc.
Lục Trăn lắc đầu, khổ: "Không chia tay, yêu thầm.
Ánh Trăng Dẫn Lối
thất tình trong thầm lặng, hôm nay cô đính hôn , từ nay cô là của , chẳng liên quan gì đến nữa."
Nguyễn Trì phía vốn là đụng một giọt rượu, lúc cực kỳ tỉnh táo nên sót một chữ nào.
Anh xoay hỏi: "Lục Trăn, thầm yêu là ai?"