"Ảo giác?
Sao thể là ảo giác !
Thật sự rắn mà!
Không tin cửa sổ mà xem!" Đoạn Tư Thư cuống đến phát điên, túm lấy cổ áo , chỉ tay về phía cửa sổ la nhảy: "Anh xem !
Con rắn đó mới trợn mắt đấy!"
"..." Nhân viên phục vụ bao giờ một phụ nữ trông vẻ yếu đuối như thế mà sức tay lớn đến .
Điều khiến cạn lời hơn là lời cô : cái gì mà con rắn còn trợn mắt ?
Rắn mà trợn mắt ?
Chỉ là mắt là khách hàng của khách sạn, còn là họ hàng của vị hôn phu của tiểu thư chủ nhà, nhân viên phục vụ chỉ đành cố gắng giữ nụ mặt, gỡ tay Đoạn Tư Thư xuống : "Thưa bà, bà thực sự mệt .
nghĩ bà nên nghỉ ngơi một lát.
Nếu bà hài lòng với căn phòng , thể đổi cho bà phòng khác."
"Anh thế là ý gì?
Anh tin ?" Trong mắt Đoạn Tư Thư, nụ lịch sự của nhân viên phục vụ bỗng chốc trở thành sự chế nhạo.
"Bà hiểu lầm , chỉ là...
mùa đông rắn sẽ hoạt động, huống chi còn là trăn.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Một mục tiêu lớn như , nhân viên an ninh của khách sạn chúng thể thấy .
Cho nên lời của bà thật sự khiến khó mà tin nổi."
"Vậy ý gì?
Chẳng lẽ là tự bịa chắc?" Giọng Đoạn Tư Thư cao v.út lên.
Nhân viên phục vụ im lặng.
Thực tế đúng là nghĩ cô đang bịa chuyện.
Đoạn Tư Thư thái độ kích động, cộng thêm việc nghĩ đến khách sạn là của nhà họ Nguyễn, cô chỉ cảm thấy họ cố tình coi thường .
Cảm xúc lập tức mất kiểm soát, cô giơ tay lên cào đ.á.n.h nhân viên phục vụ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1775-cai-nay-goi-la-ran-than.html.]
Nhân viên của nhà họ Nguyễn khi Nguyễn Hạo tiếp quản đều qua đào tạo chuyên nghiệp, tuyệt đối đ.á.n.h trả khách hàng.
Đoạn Tư Thư hành xử vô lý, nhân viên phục vụ dù né tránh thế nào cũng tránh khỏi thương.
Đợi đến khi các nhân viên khác chạy tới, đ.á.n.h cho thê t.h.ả.m, mặt xuất hiện mấy vết cào rướm m.á.u.
Mấy nhân viên phục vụ vội vàng tiến lên tách cô , nhưng dù , sự hung hăng của Đoạn Tư Thư vẫn giảm.
Cô chỉ tay mặt nhân viên phục vụ mà c.h.ử.i rủa: " sẽ khiếu nại !
Khiếu nại cái khách sạn !
Khách sạn của lũ hạ lưu mở quả nhiên một lũ hạ lưu!
Các là đồ nhà quê!"
Khi Nguyễn Kiều Kiều, Đoạn Tư và những khác tin chạy đến, thứ họ thấy chính là những lời mắng nhiếc vô học, chẳng khác gì hạng đàn bà chanh chua ngoài chợ của Đoạn Tư Thư.
Nguyễn Kiều Kiều thật sự thấy mở mang tầm mắt.
Từ khi họ chuyển khỏi thôn Hạ Hà, bao nhiêu năm cô chứng kiến cảnh tượng thế .
Ngay cả bà nội cô những năm qua cũng trở nên nhã nhặn hơn nhiều, cô ngờ những lời thốt từ miệng Đoạn Tư Thư.
Đoạn Tư Thư là ai?
Cô là thiên kim của nhà họ Đoạn, là danh gia vọng tộc ở Bắc Đô cũng quá lời!
Sắc mặt nhà họ Nguyễn khó coi, sắc mặt của Đoạn Khiêm Dương càng khó coi hơn.
Hôm nay là ngày gì?
Hôm nay là ngày đính hôn của con trai ông!
Bất kể đối với ông đối với Đoạn Tư, đây đều là ngày quan trọng nhất trong đời.
Ông vốn Đoạn Tư Thư thích Đoạn Tư, đây cô cũng hề che giấu, đặc biệt là hai năm đầu còn thường xuyên lưng mặt ông.
Tuy ông thích điều đó nhưng cũng gì nhiều, dù một bên là em gái ruột, một bên là con trai ruột, bên nào cũng là .
Điều duy nhất ông thể là để hai hạn chế đối mặt trực tiếp.
ông ngờ rằng, Đoạn Tư Thư coi thường ông đến mức , thể loạn đến mức khiến cả hai nhà mất hết mặt mũi trong một ngày trọng đại như .