giải thích: "Sẽ lạnh đấy."
"..." thầm nghĩ: Có quỷ mới tin !
Cả cái trung tâm thương mại lớn đều máy sưởi, lạnh cái nỗi gì chứ.
Đứng cách đó xa, Thư Khiết chứng kiến cảnh liền dậy, bước đến một dãy kệ khác chọn lấy một chiếc khăn choàng lông màu hồng nhạt.
Bà gỡ áo khoác của xuống khoàng chiếc khăn lên vai cho .
Màu hồng nhạt vốn kén da, nhưng may là giống Thư Khiết, từ nhỏ da dẻ trắng trẻo.
Dù đợt quân sự đen chút ít nhưng hai tháng bồi bổ, làn da khôi phục như xưa.
Bây giờ khoác thêm chiếc khăn hồng nhạt , trông cô càng thêm hồng hào, non nớt, thêm vài phần tinh nghịch.
trong gương cũng thấy hài lòng.
"Thế thì lạnh nữa ." Thư Khiết mỉm .
Dưới ánh mắt thấu hiểu của bà, khỏi đỏ mặt, nhưng ánh mắt vẫn nỡ rời khỏi .
Mấy nhân viên bên cạnh đôi trẻ sắp đính hôn nên cũng ngớt lời tán tụng: "Hai đúng là một đôi trời sinh."
" , chúng ở đây bao nhiêu năm, từng thấy cặp nào đôi đến thế."
"Chứ còn gì nữa, bộ váy khoác lên cô đúng là ai thể mặc hơn ."
"..."
Thực tế, bất kỳ ai mua sắm đều nhân viên thường những lời .
Có lẽ chút lòng thành, nhưng phần lớn là lời xã giao để vui lòng khách.
Thông thường chỉ vui thầm trong lòng, còn ngoài mặt vẫn khiêm tốn vài câu.
thì khác.
Anh cực kỳ thích khác khen họ đôi, khen xinh , nên chẳng hề khiêm tốn chút nào, thậm chí còn kềm mà dịu giọng phụ họa: " , chúng là xứng đôi nhất!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1748-nguong-mo.html.]
Mấy nhân viên ngẩn , ngờ thiếu niên vốn luôn lạnh lùng đột ngột thốt một câu như .
Sau khi phản ứng , ai nấy đều bật .
Còn thì đỏ bừng mặt, giậm chân lườm một cái.
là chẳng hổ là gì!
Cô xách váy, đỏ mặt lao thẳng phòng đồ để thử bộ khác.
Tuy nhiên, thẩm mỹ của con đôi khi lạ, một khi bộ đầu tiên lọt mắt xanh thì những bộ khó lòng bì kịp.
Cô thử qua nhiều bộ, bản cảm thấy bộ đầu tiên là nhất, còn thì khẳng định bộ nào cũng , thể mua hết về.
Loại váy hội ngoại trừ dự tiệc lớn thì mấy thực dụng, chẳng thoải mái như đồ thường ngày, còn đắt đỏ.
nỡ lãng phí tiền bạc nên kiên quyết chỉ lấy một bộ, nếu cần dùng đến thì mua cũng .
Khi đồ của , cũng định mua một bộ vest để mặc trong buổi tiệc của hai đứa.
Bình thường quần áo của ông đều do cấp chuẩn , ông hiếm khi bận tâm.
Đây là đầu tiên ông mua đồ cùng con trai.
Sau khi một bộ vest đen bước , ông hỏi ý kiến : "Tiểu Tư, con xem bố mặc bộ thế nào?"
Khác hẳn thái độ với , đến cũng lười , tùy tiện đáp: "Cũng ."
Ánh Trăng Dẫn Lối
"..." .
Con một cái thì c.h.ế.t ai !
Đến cả lấy lệ cũng lấy lệ một cách trắng trợn như !
Ngay đó, đồ xong bước , lập tức cầm áo khoác tiến tới khoác lên cho cô, động tác dịu dàng và tỉ mỉ vô cùng.
Chứng kiến bộ quá trình, lòng chua xót cực kỳ.
"Con lợn" nhà ông đúng là trong lòng trong mắt chỉ duy nhất "cây cải trắng" nhà thôi!