Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1734: Tôi muốn bọn chúng đều phải chết

Cập nhật lúc: 2026-01-14 13:20:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ba!" Nguyễn Kiều Kiều ngờ "lão lưu manh" trong miệng Trần Huệ hóa là Nguyễn Kiến Quốc, cô mừng quýnh lên, lập tức vui vẻ nhào tới.

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Ôi, bé cưng của ba." Nguyễn Kiến Quốc sảng khoái, vươn tay ôm c.h.ặ.t lấy cô bé đang nhào lòng , đắc ý hỏi: "Không ngờ thấy ba ở đây , bất ngờ nào?"

 

Nguyễn Kiều Kiều híp cả mắt.

 

Sao mà bất ngờ cho , bất ngờ tới mức suýt chút nữa thì coi ông là lão lưu manh !

 

lời tự nhiên thể , bằng trái tim của lão đàn ông Nguyễn đại gia nhà cô chắc chắn sẽ vỡ tan tành thành từng mảnh mất.

 

Cô chỉ hì hì gật đầu: "Bất ngờ lắm ạ, nhưng ba tới đây?

 

Sáng sớm nay cũng chẳng ba gì với con."

 

"Con còn sáng nay , tối qua xảy chuyện lớn như mà cũng chẳng thèm với gia đình, cái con bé thật là..." Nguyễn Kiến Quốc nhíu mày, nhắc tới chuyện ông vẫn còn giận.

 

Đương nhiên giận Nguyễn Kiều Kiều, mà là giận mấy tên du côn mắt , dám bắt nạt cả con gái rượu của ông, đúng là chán sống mà.

 

"Thì con ạ." Thấy Nguyễn Kiến Quốc nghiêm mặt, Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn chớp mắt, nũng nịu lắc lắc cánh tay ông: "Ba đừng giận nữa ?"

 

"Cái con bé thật là." Trái tim như tan chảy thành nước, ông bất lực véo nhẹ cái má nhỏ của con gái, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều: "Tiết học buổi sáng xong ? Bố đặc biệt đến đón con đây. , đây là bạn học của con ?"

"Cháu chào chú ạ." Trần Huệ và Ngô Hoan bên cạnh đồng thanh lên tiếng. Đặc biệt là Trần Huệ, mặt mũi đỏ bừng vì ngượng ngùng. Cô cảm thấy đời chẳng chuyện gì đáng hổ hơn việc coi bố của bạn là kẻ biến thái cả.

 

cũng chẳng trách cô hiểu lầm .

 

Cô luôn đinh ninh rằng sinh thầy tiên phong đạo cốt như thầy Nguyễn và một thiếu nữ xinh thoát tục như thì hẳn cũng là bậc xuất chúng.

 

Ví như sẽ giống , còn cha thuộc tuýp nho nhã như .

 

Còn về phần huấn luyện viên Nguyễn, chắc chắn là thuộc dạng đột biến gen .

 

Hoàn ngờ tới, hóa mới là thừa hưởng gen di truyền chuẩn xác nhất, còn và mới thực sự là những ca đột biến gen xuất sắc!

 

"Chào các cháu, chào các cháu.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1734-toi-muon-bon-chung-deu-phai-chet.html.]

Là bạn cùng phòng của Ngoan Ngoan nhà chú đúng ?

 

Cảm ơn các cháu bấy lâu nay chăm sóc cho em nó nhé.

 

Hôm nào dịp thì qua nhà chú chơi, chú mời các cháu ăn một bữa trò." nhiệt tình niềm nở.

 

Trần Huệ và Ngô Hoan chỉ gượng gạo, trao cho một ánh mắt chào hỏi nhanh ch.óng chuồn lẹ.

 

"Sao bọn nhỏ chạy nhanh thế nhỉ?

 

Còn kịp thêm câu nào." Nhìn hai cô bé lướt nhanh như ma đuổi phía , hồ nghi lẩm bẩm.

 

nhịn , ôm lấy cánh tay : "Các bạn đến nhà ăn chiếm chỗ ạ.

 

Bố ơi, chúng thôi, để con cất sách vở .

 

Mình ngoài ăn ạ?"

 

"Nào, đưa sách bố cầm cho.

 

Chúng ngoài ăn, bà nội và con đều đến cả , đang nấu cơm bên phía Hằng Á, chúng về đó ."

 

"Thật ạ?" mừng rỡ khôn xiết.

 

Dù cơm của dì quản lý ký túc xá cũng ngon, nhưng trong lòng cô, chẳng gì sánh bằng hương vị món ăn do chính tay nấu cả.

 

"Chứ còn gì nữa, bố chẳng đặc biệt tới đón con .

 

Mấy ngày tới sẽ ở đây bầu bạn với con.

 

Ừm, ngày nào bố cũng sẽ đến đón con tan học!" nghiêm túc gật đầu, lúc ông lựa chọn quên bẵng lời dặn của rằng ông ở nhà trông coi nhà cửa.

 

"Oa!

 

Thế thì tuyệt quá!" vui sướng ôm cánh tay nhảy cẫng lên, mảy may nghi ngờ.

 

 

Loading...