Sau đó cô trốn lưng Lương Văn Tĩnh, kéo kéo cánh tay cô .
Lương Văn Tĩnh vỗ nhẹ lên bàn tay nhỏ đang níu để an ủi, sang khẽ với Lý Tước vài câu lảng sang chuyện khác.
Lúc Lý Tước mới tiếp tục đeo bám cái chủ đề khiến Nguyễn Kiều Kiều hổ c.h.ế.t nữa.
Tiệm Ma Lạt Đường bên ngoài trường của bốn lớn, chỉ rộng mười mấy mét vuông.
Hai cái Hỏa Lô lớn đặt ngay chính giữa, xung quanh khá đông sinh viên vây quanh.
Chủ tiệm là một cặp vợ chồng trung niên, mỗi một bên bếp lò, híp mắt chào hỏi đám sinh viên.
Lúc mới ngoài, Nguyễn Kiều Kiều nghĩ cho tiêu cơm, nhưng giờ hai nồi Ma Lạt Đường đang sôi sùng sục, cô kìm mà xoa xoa bụng.
Tính cô cũng hơn ba năm ăn món .
Trước đây Nguyễn gia bao giờ quản thúc việc ăn uống của cô.
Xuất từ nông thôn nên họ nghĩ món cho sức khỏe gì cả, thế nên năm lớp mười, cô thường xuyên cùng Nguyễn Lỗi và những khác ăn ở phố ẩm thực bên ngoài trường.
Chỉ là trận ốm đó, cô sụt cân nghiêm trọng, chỉ còn da bọc xương.
Tháng đầu tiên khi mới Tô Tỉnh, cô ăn thức ăn lỏng.
Sau khi cơ thể dần khá hơn, Nguyễn gia tìm đủ cách nấu cơm dinh dưỡng cho cô nên cho cô ăn bên ngoài nữa.
Tính cô gần ba năm nếm vị Ma Lạt Đường như thế .
Vừa hôm nay trời mưa nhỏ, thời tiết se lạnh, nồi Ma Lạt Đường sủi tăm sùng sục trong đêm thế , tự chủ mà thấy thèm thuồng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1724-vu-au-da-tap-the.html.]
Bên cạnh, Lý Tước đưa cho cô một chiếc bát xốp nhỏ màu trắng, : "Cứ lấy tự nhiên , chị bao hết."
Nguyễn Kiều Kiều cũng khách sáo, nhận lấy bát nhẹ giọng : "Vậy em chỉ ăn một chút xíu thôi ạ."
Thế nhưng, miệng là ăn một chút nhưng khi chọn món, Nguyễn Kiều Kiều thấy món nào cũng nếm thử một tí, thành chọn một hồi cái bát nhỏ đầy ắp.
Lương Văn Tĩnh cũng khách sáo với Lý Tước, lấy bát chọn vài món thuận tay đưa một chiếc bát xốp khác cho Tào Cầm.
Tào Cầm chỉ chần chừ đúng một giây đón lấy.
So với hồi mới dọn ký túc xá, hiện giờ Tào Cầm đón nhận thiện ý của ba bạn cùng phòng tự nhiên hơn nhiều.
Tào Cầm từ nhỏ cảnh khó khăn, thể là lớn lên trong gian khổ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trước đây ngay cả lễ tết cũng chẳng ăn một bữa thịt, gì đến quà vặt trái cây bánh kẹo, những thứ đó căn bản cô chẳng dám mơ tới.
Thế nhưng từ khi khai giảng suốt hai tháng qua, cô cảm thấy gần như nếm đủ món ngon vật lạ đời, mà tất cả đều là nhờ ba bạn cùng phòng mang .
Lúc đầu cô quả thực ngại ngùng, nhưng cũng chỉ là ngại ngùng thôi, vì cô thể cảm nhận rõ ràng thiện ý và sự chăm sóc của ba dành cho .
Đặc biệt là Kiều Kiều, tuy nhỏ tuổi nhất phòng nhưng tâm tư Linh Lung vô cùng. Đã một , khi thấy Tào Cầm thắt lưng buộc bụng, cô khéo léo tìm cách cải thiện bữa ăn cho bạn.
Tào Cầm hiểu rõ, tấm chân tình và sự giúp đỡ , nếu cứ khăng khăng từ chối thì mới thật là phụ lòng của khác.
Thời buổi ăn uống cũng rẻ, bốn cô gái ăn no nê, uống thêm hai chai nước mà hết một đồng bạc.
Cuối cùng Lý Tước còn mua thêm một suất mang về cho chị họ Lý Nghiêu Nghiêu.
Xách túi đồ ăn nhỏ tay, bốn cô gái hớn hở bước về.
Lúc họ ngoài là tám giờ, dọc đường mất mười phút, ăn uống no say xong trở về thì gần chín giờ tối, đường thưa thớt hẳn.