Nguyễn Kiều Kiều vươn tay ôm lấy eo , ngửi thấy mùi hương thanh khiết dù đang là mùa hè, cô cũng vô cùng nghiêm túc trả lời: “Anh cả, em tự nguyện ạ.”
Cô sẵn lòng, nhưng cô còn vui hơn vì những lời Nguyễn Hạo với .
Cô ngẩng đầu : “Anh cả, Kiều Kiều với ?”
“Hửm?” Nguyễn Hạo cô.
“Kiều Kiều yêu cả lắm, yêu cả nhất luôn!”
“Cô bé ngốc.” Nguyễn Hạo bật , ôm c.h.ặ.t cô em gái gầy yếu trong lòng: “Đừng sợ, sẽ luôn lưng em, em gì thì cứ .” Cho dù hối hận về hôn sự , cũng sẽ dốc lực giúp cô hủy bỏ.
Cuối cùng, ngày đính hôn của Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư quyết định ngày mùng mười tháng mười âm lịch.
Ngày đó chỉ là ngày lành tháng mà còn là sinh nhật tròn mười lăm tuổi của Nguyễn Kiều Kiều, cách hiện tại hai ba tháng, cũng đủ thời gian để chuẩn .
Theo tập quán ở Bắc Đô, xác định ngày đính hôn cũng là một dịp trọng đại.
Vì , sáng sớm hôm , khi Nguyễn Kiều Kiều còn ngủ dậy, sính lễ từ nhà họ Đoạn liên tục gửi tới nhà họ Nguyễn.
Ngoài quà cáp còn bộ trang sức vàng năm món, thêm đó Đoạn Khiêm Dương còn đưa riêng cho Nguyễn Kiều Kiều một cuốn sổ tiết kiệm, tiền đó là 88.888 tệ.
Vào thời đại , hơn tám vạn tệ tiền lễ kim là một con hề nhỏ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều từ chối, vui vẻ nhận lấy.
Về phần Nguyễn Kiến Quốc, cho dù ông tỏ thái độ đồng tình đến mức “ m.á.u” thì cuộc hôn nhân cũng đến lượt ông can thiệp.
Cuối cùng, thấy ông tức tối gào thét mà chẳng ai thèm để ý trông khá đáng thương, Nguyễn Kiều Kiều chủ động dỗ dành một phen, Nguyễn Kiến Quốc mới miễn cưỡng bình tâm .
Còn Nguyễn Kiệt, thậm chí còn về nhà, nhưng hiểu một tin tức đột ngột lan truyền giữa mấy em, khiến những khác đều lý do cô em gái bảo bối đột ngột đính hôn liên quan mật thiết đến Nguyễn Kiệt.
Mấy em đều âm thầm biểu thị: Chuyện xong !
Sau khi tụ họp , Nguyễn Kiệt chắc chắn tránh khỏi một trận hội đồng.
Nguyễn Kiệt chỉ cảm thấy lục phủ ngũ tạng đều hành hạ một lượt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1714-dinh-hon.html.]
Cuối cùng, như để tìm kiếm sự an ủi, gọi điện cho Lục Trăn.
Lúc đó là ngày thứ hai khi Nguyễn Kiều Kiều đính hôn.
Nguyễn Kiệt mấy em lượt gọi điện khiển trách xong, thấy lòng đầy đắng cay nên gọi cho Lục Trăn.
Vừa thông điện thoại, trút bầu tâm sự liến thoắng.
Ban đầu Lục Trăn còn mỉm lắng , cho đến khi thấy câu cuối cùng rằng Đoạn Tư và Nguyễn Kiều Kiều sẽ đính hôn ngày mùng mười tháng mười âm lịch, sắc mặt đột ngột đổi.
“Xoảng” một tiếng, tiếng vật nặng rơi xuống đất vang lên rõ mồn một qua điện thoại đến chỗ Nguyễn Kiệt.
“Trăn , tiếng gì thế?” Nguyễn Kiệt hỏi.
“Lục Trăn!” Người bạn học cạnh cũng kinh hô một tiếng, cái cốc sứ rơi trúng mu bàn chân , khiến chỗ đó bầm tím một mảng, nhưng như cảm thấy gì.
“Trăn?
Lục Trăn?
Có chuyện gì thế?” Nguyễn Kiệt lo lắng hỏi.
Mãi đến khi cơn đau từ chân truyền đến đại não, Lục Trăn mới hồn tin tức .
Anh cụp mắt xuống, che giấu sự bàng hoàng và đau đớn trong đáy mắt lúc để cho bạn học thấy.
“Không , ...
Kiều Kiều và Đoạn Tư đính hôn ?
Phải ?” Anh như đang tự ngược đãi bản mà xác nhận một nữa.
“ thế, mới chốt ngày hôm qua xong, đúng sinh nhật mười lăm tuổi của Kiều Kiều.
Cậu xem tức c.h.ế.t chứ.” Qua điện thoại, Nguyễn Kiệt tuy thấy phản ứng của Lục Trăn bất thường nhưng cũng nghĩ ngợi nhiều.