Cô và Đoạn Tư ăn cơm xong ở chỗ dì Đường thì lên lầu tắm rửa.
Ngoại trừ quần áo lót, những thứ khác cô đều đưa cho Đoạn Tư giặt.
Lúc cô đưa quần áo xong lên, Lý Tước ở cửa chậc lưỡi: “Cái đồ nhỏ con , mới mười lăm tuổi thôi đúng ?
Nhìn cái mặt đầy vẻ xuân tình phơi phới kìa, hổ .”
Nguyễn Kiều Kiều hì hì: “Không hổ, hổ thì bắt sói.”
“Không nỡ bỏ con săn sắt thì bắt cá rô ?” Lý Tước trêu.
“Cũng gần như .” Nguyễn Kiều Kiều vẫn , tâm trạng đến mức bay lên.
Tuy trong mắt khác, lẽ việc con gái tỏ tình là mất giá, nhưng cô nghĩ thế.
Anh Tư của cô bao, vì cô mà bao nhiêu chuyện, còn cô cho đó thật sự quá ít ỏi.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trong tình cảm, chủ động một chút cũng là điều nên .
Tất nhiên, cô tuyệt đối sẽ thừa nhận là sợ khác nhân lúc cô trưởng thành mà cướp mất đó !
Nguyễn Kiều Kiều đang vui, cộng thêm việc ngày mai nghỉ, bánh kẹo quà vặt trong tủ vẫn ăn hết, cô liền hào phóng lấy tất cả, đặt lên bàn cho cùng ăn.
Cả phòng ăn tán gẫu.
Nguyễn Kiều Kiều nhớ Lương Văn Tĩnh cũng bạn trai, bèn tò mò hỏi: “Chị Văn Tĩnh, bạn trai chị cũng là sinh viên năm nhất ạ?”
Lương Văn Tĩnh lắc đầu, nụ hiền hậu, giọng cũng nhỏ nhẹ: “Không, học bên trường Y, lớn hơn chị một khóa.”
Thực Lương Văn Tĩnh bản địa.
Hồi cấp ba, vì nhà đông con nên bố đem cô cho một cô ruột con cái con nuôi.
Lúc đó cô biểu lộ gì, nhưng lòng thì nguội lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1701-muon-nhoi-mau-co-tim-thi-phai-di-ca-gia-dinh.html.]
Sau đó cô lâm một trận trọng bệnh, gần như còn ý chí cầu sinh.
Mãi đến khi gặp một trai, đó giận dữ với cô rằng sinh mệnh là vô giá, cô nên lãng phí như .
Người đó bảo rằng những để thể sống sót dốc hết sức bình sinh.
Cô mãi mãi ghi nhớ sự phẫn nộ trong ánh mắt đó khi những lời , dường như đó thực sự tức giận.
Sau đó, cô từ bỏ ý nghĩ sống mòn qua ngày, bắt đầu nỗ lực sống hơn, cơ thể cũng dần hồi phục.
Quan trọng nhất là cô nhận hai phần tình chân chính, cô và chú ruột thật lòng yêu thương cô như con đẻ.
“Vậy giờ là sinh viên năm hai nhỉ.
Trường Y , em cũng một trai học trường Y đấy, học y đa khoa, giỏi lắm luôn.” Nguyễn Kiều Kiều nhớ tới Nguyễn Phong, thi đỗ trường Y năm ngoái, năm nay lên năm hai.
Lương Văn Tĩnh vẻ mặt “ trai em là nhất” của Nguyễn Kiều Kiều, đưa cho cô một quả táo rửa sạch, mỉm .
“Đồ nhỏ con, còn trai học trường Y nữa ?
Lần bảo mấy nhỉ?” Lý Tước hỏi, tỏ vô cùng tò mò về mấy ông .
“Tớ chín trai, hai ruột, bảy họ, còn hai trai kết nghĩa nữa, tổng cộng là mười một .” Nguyễn Kiều Kiều trả lời.
“Trời đất ơi, nhà là cửa hàng bán sỉ trai đấy , mà nhiều thế.” Lý Tước chép miệng kinh ngạc.
Nguyễn Kiều Kiều ngặt nghẽo: “ , hàng sỉ đồng bộ đấy.
Lần tới tớ dẫn gặp họ, nếu thích ai thì cứ việc chọn thoải mái.”
“Hì hì, thế tớ chọn ruột , huấn luyện viên Nguyễn của chúng đấy.” Lý Tước đùa.
Thực cô chút thiện cảm với Nguyễn Kiệt, nhưng cô chị họ còn thích hơn, nên tình cảm đó sớm phai nhạt, chỉ còn sự ngưỡng mộ.