"Tiểu Tư đang yên đang lành thì dở trò gì chứ?
Nguyễn Kiến Quốc, cho , thằng bé Tiểu Tư cái gì cũng , với Tiểu Khiết đều hài lòng.
Anh đừng mà ngứa da tìm chuyện !" Giọng Nguyễn Lâm Thị cũng trở nên nghiêm nghị.
Trong mắt bà, Đoạn Tư thực sự là đứa trẻ vạn một, bà hài lòng đến mức chẳng hiểu nổi Nguyễn Kiến Quốc suốt ngày kiếm chuyện gì.
Dù rằng đời chẳng mấy ông bố vợ nào ưa con rể, nhưng cũng tùy trường hợp chứ?
Ví như cái gã to xác nhà bà đây, Thư Lão Gia T.ử thuận mắt cũng là lẽ đương nhiên, vì xét cho cùng thì chẳng nết gì, thực sự chẳng xứng với Thư Khiết.
Đoạn Tư thì khác, cái gì cũng !
Ra ngoài đốt đuốc cũng chẳng tìm rể hiền như thế .
"Mẹ, con kiếm chuyện!
Là cái thằng nhóc đó thành thật, nó gì ở trường ?
Ngoan Ngoan nhà còn bé thế mà nó dám dụ dỗ..." Sau đó Nguyễn Kiến Quốc bắt đầu bài ca bất tận, còn cố tình lờ một điểm quan trọng: thực chất là "cải non" nhà tự dâng tận miệng cho gặm.
Nguyễn Lâm Thị là ai chứ, bà lập tức lỗ hổng trong lời của ông, hỏi : "Ý là Ngoan Ngoan chủ động nhắc đến chuyện đó?"
"Ưm...
Mẹ, đó trọng điểm..." Nguyễn Kiến Quốc cố gắng lảng sang chuyện khác.
“ chỉ hỏi ông thôi, ông chỉ cần trả lời đúng hoặc là .” Nguyễn Lâm Thị bắt đầu mất kiên nhẫn.
“...” Nguyễn Kiến Quốc câm nín.
“Phải.”
Nguyễn Lâm Thị lập tức nở nụ , chân mày khóe mắt tràn đầy vẻ hân hoan: “Thế thì quá, khi nào rảnh ông gọi điện cho thông gia, xem lúc nào thì định hôn .
Chẳng mấy giàu bên đó đều chuộng kiểu ?
Chúng cũng theo thời đại một chút, để Ngoan Ngoan và tiểu Tư định ước với luôn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1699-tim-ngung-dap-thi-ca-nha-phai-di-cung-nhau.html.]
“!!!” Nguyễn Kiến Quốc trợn tròn mắt, thể tin nổi Nguyễn Lâm Thị, cứ ngỡ lỗ tai vấn đề.
Con sói con tha mất bảo bối của ông , ông những tẩn nó một trận, đ.á.n.h gãy chân nó, mà giờ còn vội vã đính hôn ?
Điên ư?!!!
“Bây giờ gì ông cũng coi như gió thoảng bên tai ?”
“Mẹ!
Kiều Kiều mới bao nhiêu tuổi chứ, mà đính hôn !” Nguyễn Kiến Quốc cực kỳ cam lòng.
“Định hôn chứ kết hôn mà quan trọng tuổi tác.
Xong , chuyện ông cần quản nữa, sẽ trực tiếp bàn bạc với vợ ông.” Nguyễn Lâm Thị thật sự vui mừng.
Đoạn Tư là do nhà họ Nguyễn lớn lên, rõ gốc gác , mà sự bụng dành cho Nguyễn Kiều Kiều thì quả thực ai bì kịp.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trước đây bà vẫn thường lo lắng, trong nhà họ Nguyễn đều tình cảm của đó, Nguyễn Kiều Kiều cũng ỷ đối phương, nhưng chung quy vẫn còn nhỏ tuổi, nếm trải mùi vị tình yêu.
Bà sợ khi Nguyễn Kiều Kiều lớn lên, tình cảm dành cho Đoạn Tư là tình nam nữ.
Nếu thì quả là một bi kịch lớn, nhất là khi phía bên lún sâu tình ái.
Bất kể là Nguyễn Kiều Kiều Đoạn Tư, bà đều ai tổn thương.
giờ thì , Nguyễn Kiều Kiều cũng tình cảm tương tự với tiểu Tư, quả là chuyện vui cả nhà.
Còn về những chuyện khác, bà tin tưởng Đoạn Tư.
Đứa trẻ tuy ít , nhưng trong mấy đứa nhỏ ở nhà, ngoại trừ Nguyễn Hạo thì chẳng ai chín chắn hơn đó.
Bà tin đó chừng mực.
Nguyễn Kiến Quốc ngờ chuyện Nguyễn Lâm Thị chốt hạ nhanh ch.óng như , ông sững sờ cả .
ông dám cãi Nguyễn Lâm Thị, cuối cùng chỉ nghẹn cổ lao ngoài.
Thế nhưng mới bước một bước, ông thấy giọng nhẹ bẫng của bà.