Thực tế Nguyễn Kiệt còn là sẽ cõng cô lên, nhưng chắc chắn cô sẽ đồng ý.
Mặc dù đối với , cõng cô cũng chẳng khác gì mang một bao cát lưng.
Nguyễn Kiều Kiều mảy may để tâm, vì cô tự thấy mười mấy ngày quân dịch đó còn kiên trì , chẳng lẽ leo một ngọn núi chịu nổi?
chẳng mấy chốc cô thực tế tát cho một cú đau viếng.
Cô thật sự chịu thấu.
Càng leo lên cao, nhịp thở của cô càng trở nên dồn dập, cuối cùng cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c như thắt , hít thở thông.
Các bạn học xung quanh cũng mệt mỏi tương tự, nhưng phản ứng của cô là dữ dội nhất, sắc mặt về thậm chí còn trắng bệch .
Nguyễn Kiệt dù cũng là giáo quan của cả một lớp, thể cứ chằm chằm cô mãi mà để mắt đến tất cả sinh viên.
Đến khi kịp nhận điều bất thường thì chỉ thấy một tiếng kinh hô.
"Kiều Kiều!"
"Giáo quan!
Giáo quan!"
Tim Nguyễn Kiệt thắt , đầu thì thấy Nguyễn Kiều Kiều yếu ớt ngã lòng Lý Nghiêu Nghiêu, khuôn mặt nhỏ nhắn còn một giọt m.á.u.
Ngọn núi Nhạc Nhĩ hôm nay họ leo thực chất độ cao tới hai ngàn năm trăm mét so với mực nước biển, theo lý thường sẽ gây phản ứng cao nguyên.
Thế nhưng thể chất của Nguyễn Kiều Kiều vốn đặc biệt yếu ớt, cộng thêm buổi sáng Đoạn Tư cho tức giận, trong lòng dồn nén uất ức chẳng ăn uống gì, nên phản ứng mới bộc phát mạnh mẽ như .
Nguyễn Kiệt nhanh ch.óng chạy xuống, nhưng một còn nhanh hơn .
Vì khoa Ngoại ngữ đa là nữ sinh nên leo núi xếp ở giữa đoàn.
Những khoa nhiều nam sinh phía , và Đoạn Tư chính là lao tới từ phía , tốc độ nhanh đến mức chỉ thấy một tiếng "vút"!
Ánh Trăng Dẫn Lối
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1690-to-tinh.html.]
Giây tiếp theo, Nguyễn Kiều Kiều ôm trọn lòng.
"Thấy khỏe ở ?" Đoạn Tư hỏi, chân mày tràn đầy vẻ căng thẳng.
Nguyễn Kiều Kiều thở hắt một dài, hổn hển đáp: "Hơi khó thở, đầu cũng đau nữa."
Đoạn Tư lấy từ trong túi một viên t.h.u.ố.c, dặn dò Nguyễn Kiệt mới chạy tới bên cạnh: "Rót một ly nước."
"..." Nguyễn Kiệt ngẩn một chút cũng lấy bình nước đang đeo Nguyễn Kiều Kiều , rót một ít nắp đưa qua.
Đoạn Tư tự nhiên đón lấy, đút t.h.u.ố.c cho Nguyễn Kiều Kiều uống, vỗ về: "Uống t.h.u.ố.c sẽ thấy dễ chịu hơn thôi."
Nguyễn Kiều Kiều ngoan ngoãn nuốt t.h.u.ố.c, uống thêm nước.
"Nghỉ tại chỗ hai mươi phút." Nguyễn Kiệt bộ đàm, đội hình phía và phía lập tức dừng , nghỉ ngơi tại chỗ.
"Giáo quan Nguyễn, đưa Kiều Kiều qua bên nghỉ một lát ." Đợi Nguyễn Kiệt dặn dò xong qua bộ đàm, Lý Nghiêu Nghiêu tiến lên chỉ tay về một đất tương đối bằng phẳng bên cạnh, nơi đó trải sẵn một tấm vải hoa vốn dùng để dã ngoại đỉnh núi.
Nguyễn Kiệt gật đầu, về phía em gái: "Đỡ hơn chút nào ?
Có cần bế em qua đó nghỉ ?"
Nguyễn Kiều Kiều uống t.h.u.ố.c xong thấy khá hơn nhiều.
Cô Đoạn Tư đang bế về phía đó, khuôn mặt vốn trắng bệch kìm mà ửng lên vài phần hồng hào.
Cô nhỏ giọng hỏi: "Anh Tư, tới đây?"
"Anh yên tâm." Đoạn Tư đáp, ánh mắt vẫn dính c.h.ặ.t mặt cô để quan sát thật kỹ.
Đoạn Tư tra cứu độ cao của khu vực từ .
Trước đây nơi họ sống địa hình cao, ngọn núi cao nhất từng leo cũng chỉ vài trăm mét, nên Nguyễn Kiều Kiều bao giờ gặp phản ứng gì.
thể chất cô quá kém, thực sự an tâm nên tối hôm đến gặp bác sĩ Tần xin một ít t.h.u.ố.c, ngờ dùng đến thật.