"Chưa thành niên thì ?
Chưa thành niên thì yêu đương ?
Ai quy định thế?
cũng đăng ký kết hôn ngay, yêu !" Nguyễn Kiều Kiều tức tối, ngoắt sang Đoạn Tư: "Anh Tư, cho chị , chúng là quan hệ gì!"
Đoạn Tư trả lời ngay, chỉ , cúi đầu xuống, tự nhiên nắm lấy tay cô, mười ngón tay đan c.h.ặ.t .
Nguyễn Kiều Kiều nổi điên.
Lúc mà còn ?!
Anh thế mà dám !
Chẳng lúc nên dứt khoát rõ để đối phương c.h.ế.t tâm ?
Tại nắm tay cô mà vẫn mở miệng từ chối ?
Chẳng lẽ bắt cá hai tay?
Muốn một con sói trăng hoa bội bạc?
Cảm xúc của Nguyễn Kiều Kiều chuyển từ khó chịu sang tức giận chỉ trong nháy mắt, kèm theo đó là nỗi tủi khó tả.
Mắt cô đỏ hoe, xoay định hất bàn tay to lớn của .
ngay giây tiếp theo, cô thấy tiếng Đoạn Tư vang lên:
" là của cô , từ khi sinh cho đến lúc c.h.ế.t đều .
Và cô cũng là của , từ khi sinh cho đến lúc c.h.ế.t ."
Khi câu , giọng Đoạn Tư hề nhỏ, thậm chí thể là cố tình lớn.
Không chỉ cô gái đang tỏ tình thấy, đám đông vây xem thấy, mà ngay cả Thái Bằng đang ở cửa phòng dì Đường đằng xa cũng rõ mồn một.
Sắc mặt Thái Bằng tái .
Cậu dáng cao ráo, bậc tam cấp nên lúc thể xuyên qua đám đông, thấy rõ Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư.
Cậu cũng hiểu, câu cùng của Đoạn Tư là dành cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1686-to-tinh.html.]
Thực Thái Bằng sớm cảm nhận đối phương thích , thậm chí địch ý với .
Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư lớn lên bên từ bé, hơn nữa Nguyễn Kiều Kiều còn nhỏ tuổi hơn , nên dù cảm nhận điều gì đó, vẫn nuôi chút tâm lý cầu may.
Cậu nghĩ vẫn còn cơ hội, dẫu còn trẻ, Nguyễn Kiều Kiều cũng còn nhỏ, chuyện tương lai ai mà .
giờ đây...
ảo tưởng đó tan vỡ, còn dù chỉ một mảnh vụn.
Cậu thu ánh mắt, xoay thất thiểu trở về ký túc xá.
Còn bên , Nguyễn Kiều Kiều những lời của Đoạn Tư thì ngẩn một lúc, đó khóe miệng kìm mà cong lên.
Càng càng thấy hình như thế mất giá, cô cố gắng nén xuống, nhưng nén mãi .
Thậm chí cái miệng nhỏ còn tự động toét , đến là rạng rỡ, vui vẻ vô cùng.
Nữ sinh hai bàn tay đang nắm c.h.ặ.t lấy của hai , thấy lời của Đoạn Tư, tuy chút thất vọng nhưng dù thời gian quen cũng chẳng bao lâu, thể là thâm tình đến mức nào .
Chỉ là bảo cô lời chúc phúc gì đó thì tự nhiên là thể nào.
Bởi vì thời gian còn sớm, còn vội ăn sáng tập trung, nữ sinh nọ bạn kéo , đám xem náo nhiệt xung quanh cũng dần tản .
Dưới lầu ký túc xá nữ, thoáng chốc chỉ còn Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư.
Nguyễn Kiều Kiều liếc hai bàn tay vẫn đang đan , khóe miệng nhỏ nhắn kìm mà khẽ nhếch lên.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Lý Tước, Lương Văn Tĩnh và những khác một cái im lặng rút lui, để gian riêng cho hai .
Nguyễn Kiều Kiều cũng chút thẹn thùng, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác ngọt ngào, thứ mật ngọt khiến độ cong nơi khóe môi cô cũng nén xuống , thậm chí cô còn vui sướng đến mức xoay một vòng tròn!
Tất nhiên ngoài những điều đó , cô còn khá căng thẳng.
Cô cảm thấy lúc , Đoạn Tư với tư cách là con trai, nên với cô điều gì đó chứ nhỉ?
Nguyễn Kiều Kiều đợi đợi, nhưng chờ nửa ngày vẫn thấy Đoạn Tư mở miệng.
Cô bắt đầu mất kiên nhẫn, nhịn mà vung vẩy bàn tay đang nắm của hai để nhắc nhở đó.
Đoạn Tư sang: “Đói ?
Hôm nay Đoạn Hâm kịp chuẩn , chúng nhà ăn ăn nhé.”
“!!!” Nguyễn Kiều Kiều tức tối, ai mà chuyện chứ!