Nếu lúc Trịnh Kiều Kiều chỉ mới thấy hối hận, thì nay thấy Nguyễn Hạo, cô thật sự hối hận đến xanh cả ruột.
Thực mà , chuyện vốn dĩ lớn.
Chỉ cần xin , một bức thư sám hối là xong, lòng quên, vài tháng lẽ ai nấy đều sẽ quên sạch.
cứ rùm beng lên, khiến sự việc giờ đây trở nên phức tạp.
Khi nụ mặt Nguyễn Hạo biến mất, tim Diệp Tổ Á cũng hẫng một nhịp, thầm cảm thấy điềm chẳng lành.
Quả nhiên giây tiếp theo liền thấy Nguyễn Hạo : "Nếu , cứ báo cảnh sát ."
"!!!" Trưởng khoa sững sờ.
"Chuyện gì thế ?" Hiệu trưởng cau mày hỏi.
Trưởng khoa chỉ đành c.ắ.n răng giải thích một lượt, ánh mắt thỉnh thoảng liếc Nguyễn Kiều Kiều, hy vọng cô thể khuyên nhủ.
Một khi xe cảnh sát chạy trường thì chuyện đùa.
Nguyễn Kiều Kiều thực sự cũng lớn chuyện đến thế, chủ yếu là cô vì vài cá nhân đặc biệt mà tổn hại đến danh tiếng của Đại học Khánh.
Thấy ánh mắt của Trưởng khoa, cô định bảo Nguyễn Hạo là xử lý nội bộ.
Thì Nguyễn Hạo tiếp lời: "Có điều Đại học Khánh dù cũng là trường cũ của chúng , ai thấy nó ảnh hưởng.
Xe của đang đỗ bên ngoài, thể lái xe đưa ."
Trịnh Kiều Kiều thấy sự việc đến bước , còn hiểu hết đường lui.
Mặt trắng bệch, cô vô thức về phía Diệp Tổ Á, thấy chị :
"Bạn học Trịnh lúc xuống lầu với , cô sẵn sàng xin HLV Nguyễn một cách nghiêm túc, và sáng mai sẽ dán thư xin lên bảng tin của trường."
"Chị họ!" Trịnh Kiều Kiều kêu lên kinh hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1679-cau-em-ho.html.]
Diệp Tổ Á lườm cô , ánh mắt mang theo vẻ cảnh cáo: "Trịnh Kiều Kiều, giờ mà em còn ?!"
Trịnh Kiều Kiều mặt cắt còn giọt m.á.u, thốt thêm lời nào.
Kết quả cuối cùng là, Trịnh Kiều Kiều thể khoa Ngoại ngữ cùng Hiệu trưởng, Trưởng khoa và những khác, trịnh trọng xin Nguyễn Kiệt và Nguyễn Kiều Kiều một nữa, đồng thời cam kết dán thư xin lên bảng tin trường sáng mai.
"..." Nguyễn Kiệt, vốn tưởng sẽ tay một phen, chuyện giải quyết nhanh gọn lẹ ngay khi cả xuất hiện, chỉ câm nín.
Thậm chí vì sự xuất hiện của Nguyễn Hạo, trong mắt Nguyễn Kiều Kiều giờ chỉ còn mỗi cả.
Đến lúc nghiêm, ánh mắt cô vẫn cứ liếc xéo sang bên đó!
Thật chẳng sợ mắt lác luôn !
Sau khi Hiệu trưởng và Trưởng khoa rời , Nguyễn Hạo vội rời trường mà bóng râm Nguyễn Kiều Kiều tập luyện.
Cô bé tuy nhỏ tuổi nhưng bền bỉ.
Anh vốn tưởng đến trường sẽ thấy một cô bé ủ rũ, ngờ Tiểu Công Chúa nhà dáng hình thế , tay chân nhỏ nhắn vung vẩy trông lực.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Diệp Tổ Á thấp thỏm bên cạnh , ánh mắt lộ vẻ si mê nghiêng khuôn mặt .
Những năm qua gặp, chị cứ ngỡ buông bỏ .
giờ thấy , chị mới nhận vẫn thích , thích, dù hiện tại chị đối tượng kết hôn.
Lần cuối họ gặp là hơn hai năm .
Khi đó, chị và cha đều nghĩ gia cảnh bình thường, cha chị còn nhận con rể ở rể.
Dù chị quan tâm chuyện ở rể , nhưng khi cha đề cập, chị cũng phản đối.
bữa tiệc mừng công đó, chị mới , cái gọi là gia cảnh bình thường chỉ là do chị nghĩ quá nhiều.
Anh hóa là cháu ngoại của Thư gia.