Tình bạn?
Hay là tình yêu?
Ánh Trăng Dẫn Lối
Trịnh Kiều Kiều vốn định thấy tình hình bất lợi thì xuống nước tỏ yếu thế để chuyện tạm qua , nhưng thấy yêu cầu , đôi mắt cô như bốc lửa.
Thế nhưng ngẩng đầu lên, thấy tất cả trong văn phòng đều về phía Nguyễn Kiều Kiều, cô đành nuốt ngược cơn giận đang cuồn cuộn trong l.ồ.ng n.g.ự.c trong.
"Em Trịnh?" Trưởng khoa về phía cô .
Trịnh Kiều Kiều tức đến nổ đom đóm mắt, dĩ nhiên là cam tâm.
Nguyễn Kiều Kiều thì là cái thớ gì chứ!
Xin thì cũng thôi , đằng còn bắt thư xin công khai dán lên bảng tin, thế thì cô còn mặt mũi nào mà ở trường nữa?!!
Chỉ là cô hiểu rõ, lúc tình thế bất lợi cho , mà của cô mấy hôm nay công tác vắng nhà.
Cô đành nén giận, siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, cái của trưởng khoa, nhục nhã gật đầu một cái.
Cô bước tới mặt Nguyễn Kiệt, cứ như thể đang chịu đựng một sự sỉ nhục to lớn nào đó, khản giọng xin : "Giáo quan Nguyễn, xin ."
"Người em cần xin là bạn học cùng lớp của kìa." Nguyễn Kiệt lạnh lùng đáp.
Trịnh Kiều Kiều đành tiếp tục nhẫn nhục sang Nguyễn Kiều Kiều: "Nguyễn Kiều Kiều, xin !"
Lời xin giọng điệu vô cùng cứng nhắc, Nguyễn Kiều Kiều chẳng cảm nhận chút ý tứ hối nào, trái chỉ thấy đầy rẫy sự oán hận.
Chưa đợi cô kịp gì, Trịnh Kiều Kiều xin xong đầu chạy biến, đến một câu chào hỏi cũng .
Trưởng khoa gọi một tiếng nhưng cô càng chạy nhanh hơn.
Thấy , sắc mặt trưởng khoa vô cùng khó coi.
Nếu lúc nãy ông chỉ tin lời nhóm Nguyễn Kiều Kiều bảy phần, thì bây giờ là mười phần.
So với Trịnh Kiều Kiều, Nguyễn Kiều Kiều rõ ràng là lễ phép hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1668-tinh-than.html.]
Thấy Trịnh Kiều Kiều chạy cô cũng chẳng đuổi theo, cũng tiếp tục truy cứu, tỏ vô cùng độ lượng.
Cô bé nhỏ nhắn thế thi đỗ Đại học Khánh, chắc chắn là ưu tú, quan trọng hơn là nhỏ tuổi mà điều.
Là một thầy, một trưởng khoa, ông thừa hiểu đôi khi phẩm đức còn quan trọng hơn thành tích nhiều.
Vì thế ông đối với Nguyễn Kiều Kiều ôn hòa, vẻ mặt khó coi vì thái độ của Trịnh Kiều Kiều cũng dịu .
"Em Nguyễn độ lượng như khiến thầy vui.
Bây giờ cũng muộn , các em về nghỉ ngơi .
Chuyện ngày mai thầy sẽ tiếp tục theo dõi, cứ yên tâm." Ông ôn tồn bảo.
Cái việc "tiếp tục theo dõi" dĩ nhiên là ám chỉ chuyện bắt Trịnh Kiều Kiều thư xin dán lên bảng tin.
"Vâng, em cảm ơn thầy.
Vậy tụi em xin phép ạ, thầy cũng nghỉ ngơi sớm nhé." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, thái độ cung kính.
Trưởng khoa thấy cô lễ phép quan tâm lớn thì trong lòng càng thêm yêu mến.
Ông gật đầu với cô mới sang bày tỏ sự xin với mười ba vị giáo quan.
Lúc các giáo quan cũng thể hiện phong thái rộng lượng, cứ như thể chuyện cả đám kéo đến đây chỗ dựa cho Nguyễn Kiều Kiều lúc nãy từng xảy .
Xử lý xong xuôi việc, lúc bước khỏi văn phòng là chín giờ rưỡi tối.
Ký túc xá mười giờ kém mười đóng cửa, mười giờ tắt đèn.
Trên đường về, hơn mười con , trong đó mười ba giáo quan, dù họ còn nghiêm nghị như ban ngày nhưng Ngô Hoan và cả Lý Tước cũng chẳng dám lên mặt phóng túng.
Thế nên suốt quãng đường đều yên tĩnh, chỉ Nguyễn Kiều Kiều là khóe môi luôn treo nụ , dáng vẻ vui sướng hân hoan.
Nguyễn Kiệt em gái vui vẻ như , trái tim mềm nhũn , nhịn đưa tay xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, khen ngợi: "Ngoan Ngoan nhà giỏi thật đấy, bảo vệ trai cơ ."