Tình bạn?
Hay là tình yêu?
Văn phòng trưởng khoa lớn, nhưng giờ chứa mười ba vị giáo quan cùng năm sáu sinh viên nên bỗng chốc trở nên chật chội.
Trịnh Kiều Kiều còn vẻ hống hách lúc , giờ đây cô trong văn phòng cúi gầm mặt xuống.
Đặc biệt khi thấy thái độ của trưởng khoa đối với mười ba vị giáo quan khách khí, cô càng sợ đến mức rụt cổ như chim cút.
Khi trưởng khoa tìm hiểu tình hình, Nguyễn Kiều Kiều vốn thâm thúy ngôn từ, cô chủ động giải thích mối quan hệ em với Nguyễn Kiệt , đó mới kể cuộc tranh chấp đường với Trịnh Kiều Kiều.
Thực Trịnh Kiều Kiều cũng câu gì quá cụ thể, nhưng ai nấy đều kẻ ngốc.
Thái độ cùng những lời mập mờ của cô đủ để lên tất cả.
Cô rõ ràng là đang ám chỉ Nguyễn Kiệt dành cho Nguyễn Kiều Kiều sự ưu ái công bằng.
Chuyện thể coi là chuyện nhỏ, cũng thể coi là chuyện lớn.
Nếu Nguyễn Kiều Kiều chấp nhặt, Nguyễn Kiệt cũng chẳng để tâm, thì đây chỉ coi như Trịnh Kiều Kiều lỡ lời, chẳng gì để truy cứu.
nếu gắt lên, những lời thực sự bôi nhọ danh dự của Nguyễn Kiệt.
Trưởng khoa là một đàn ông trung niên ngoài năm mươi tuổi, đậm , trông vẻ dễ tính.
Ông xong lời kể của Nguyễn Kiều Kiều, gật gật đầu trầm mặc vài giây, đó về phía Trịnh Kiều Kiều: "Em Trịnh gì ?"
Trịnh Kiều Kiều c.ắ.n môi, liếc trong phòng im lặng đáp.
Cô nhưng khác .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1667-tinh-than.html.]
Lúc sự việc xảy , nhóm Ngô Hoan đều mặt tại hiện trường.
Lý Nghiêu Nghiêu dù đến nhưng cũng thể chứng: suốt cả ngày quân huấn qua, Nguyễn Kiệt thực sự hề hành vi "nương tay" nào, đối xử với và với Nguyễn Kiều Kiều công bằng như .
Gia thế của Trịnh Kiều Kiều , nếu là đây, Ngô Hoan chắc dám đắc tội với cô .
cô cảm thấy những gì Nguyễn Kiều Kiều lúc đúng, kể cả của Trịnh Kiều Kiều là giảng viên hướng dẫn tiến sĩ thì , tay ông cũng chẳng thể vươn dài tới chỗ cô .
Đằng nào cô cũng định học lên tiến sĩ, mà nếu thực sự theo con đường đó thì cũng nhiều sự lựa chọn chuyên ngành khác , kiểu gì cũng chẳng liên quan đến ông của cô .
Vì thế khi trưởng khoa hỏi đến, cô chẳng giấu giếm điều gì, kể ngọn ngành chuyện.
Sau khi Ngô Hoan và những khác xong, trưởng khoa sang Trịnh Kiều Kiều, hỏi: "Em Trịnh, em vẫn gì để ? Những lời họ kể đúng sự thật ?"
Trịnh Kiều Kiều Nguyễn Kiều Kiều đang vây quanh bảo vệ như vây quanh trăng, trong lòng tức đố kỵ, nhưng ngoài mặt chẳng dám thể hiện gì. Cô trong tình cảnh , gì cũng vô ích, nên cứ thế chọn cách im lặng.
Đôi mắt cô đỏ hoe, thái độ so với lúc nãy đúng là một trời một vực, khí thế cũng yếu hẳn .
Nhìn qua cứ như thể cả đám Nguyễn Kiều Kiều đang hùa bắt nạt cô .
Trưởng khoa thấy bộ dạng của cô thì còn gì mà hiểu nữa.
Ông thở dài một tiếng, : "Em Trịnh, em là sinh viên đại học, là trưởng thành , còn là trẻ con nữa.
Em chịu trách nhiệm về những lời và những việc ."
Nói xong, ông sang hỏi Nguyễn Kiều Kiều: "Em Nguyễn, em bạn Trịnh thế nào?"
"Em bạn xin giáo quan Nguyễn, đồng thời thư xin công khai dán lên bảng tin của trường ạ." Nguyễn Kiều Kiều ngẩng cao đầu đáp.
Chuyện lúc nãy quá nhiều chứng kiến, miệng đời đáng sợ, chẳng giờ thêu dệt thành cái dạng gì .
Cô cũng , nhưng tuyệt đối thể để danh dự của trai tổn hại.
Ánh Trăng Dẫn Lối