Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1648: Quân huấn đang diễn ra

Cập nhật lúc: 2026-01-14 12:38:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi Nguyễn Kiều Kiều và Đoàn Tư tới nơi, dì quản lý ký túc xá đang đợi ngoài cửa.

 

Thấy hai , dì liền rạng rỡ đón tiếp: "Kiều Kiều đến !

 

Mau , cơm nước dì chuẩn xong cả .

 

Dì cũng chẳng các cháu thích ăn gì nên chỉ mấy món đơn giản thôi."

 

Nói là " mấy món đơn giản" nhưng thực chất là tiêu chuẩn ba món mặn một món canh.

 

Cả ba món chính đều thịt, kèm theo một đĩa dưa chuột nhỏ xào thanh đạm, tuyệt đối thể coi là cho lệ.

 

Nguyễn Kiều Kiều xưa nay luôn lòng lớn.

 

Dáng vẻ ngoan ngoãn, cái miệng ngọt lịm, chỉ qua một bữa cơm cô khiến dì Đường khép miệng.

 

Sau khi ăn xong, lúc Nguyễn Kiều Kiều chuẩn lên lầu ngủ, dì còn tha thiết hỏi: "Tối nay Kiều Kiều ăn gì nào, để dì Đường cho."

 

"Tay nghề của dì Đường tuyệt lắm ạ, dì món gì cũng ngon hết, dì cứ quyết định là ạ." Nguyễn Kiều Kiều đáp.

 

"Ôi chao." Dì Đường dỗ đến mức lòng mềm nhũn: "Được , dì Đường sẽ tự chọn món nhé."

 

Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, chào tạm biệt Đoàn Tư.

 

Khi về tới phòng, Lý Tước và những khác đều .

 

Nguyễn Kiều Kiều mệt buồn ngủ, cô chào hỏi một tiếng leo lên giường lăn .

 

Lý Tước thấy cô ngủ say sưa, định bụng chuyện vài câu cũng đành nuốt lời trong.

 

Nguyễn Kiều Kiều ngủ một mạch tới hai giờ chiều.

 

Khi thức dậy, tinh thần cô sảng khoái hơn nhiều.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1648-quan-huan-dang-dien-ra.html.]

Tào Cầm – dậy từ sớm – chia nước xách về cho Lý Tước và Lương Văn Tĩnh, sẵn tiện hỏi cô: "Kiều Kiều, chị xách ít nước, đổ chậu cho em một ít đấy."

 

"Vâng ạ, em cảm ơn chị Tào Cầm." Nguyễn Kiều Kiều vươn vai một cái leo xuống giường rửa mặt, cảm giác tỉnh táo hẳn .

 

Nhớ buổi sáng vì quá vội vàng nên quên bôi kem chống nắng mà Cố T.ử Tinh tặng, cô mở vali lấy , bóp một ít thoa lên mặt và cổ.

 

Lý Tước ngang qua, tò mò một cái, nhưng nhãn chai chữ tiếng Anh, một sinh viên trường theo diện năng khiếu thể thao như chị hiểu .

 

Nguyễn Kiều Kiều giải thích: "Đây là kem chống nắng, thoa lên mặt sẽ cháy nắng sạm da .

 

Chị Tước Tước thoa một ít ?" Nói sang Tào Cầm và Lương Văn Tĩnh: "Chị Tào Cầm, chị Văn Tĩnh, hai chị dùng ạ?"

 

“Thế mà cũng loại bảo bối ?” Lý Tước ngạc nhiên lẩm bẩm, bắt chước Nguyễn Kiều Kiều bóp một ít kem lòng bàn tay, tò mò đưa lên mũi ngửi. Vốn tính tình bộc trực, chẳng mấy kiên nhẫn với việc bôi trát, cô xoay xoa nốt phần kem còn lên cánh tay Lương Văn Tĩnh: “Văn Tĩnh, dùng .”

Lý Tước là dân thể thao, tập luyện cường độ cao ngoài trời là chuyện cơm bữa nên cô chẳng mảy may bận tâm đến chuyện đen trắng. Vả da cô cũng hẳn là đen, mà là màu bánh mật khỏe khoắn.

 

Tào Cầm cũng từ chối.

 

Nhìn cái lọ của Nguyễn Kiều Kiều cô là hàng đắt tiền nên nỡ dùng ké.

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Nguyễn Kiều Kiều ép, khi cùng Lương Văn Tĩnh bôi kem xong xuôi, bốn chỉnh đốn trang phục khóa cửa rời ký túc xá.

 

Vừa ngoài, họ chạm mặt Ngô Hoan đang ngang qua.

 

Ngô Hoan tò mò ngó trong một cái : “Nguyễn Kiều Kiều, Nguyên Lai là bạn ở phòng .”

 

Nguyễn Kiều Kiều định trả lời thì bất ngờ một bóng từ phía bước nhanh tới, va mạnh vai cô khiến cô loạng choạng suýt ngã.

 

Lý Tước nhanh tay đỡ lấy bạn, Lương Văn Tĩnh cũng lo lắng hỏi: “Cậu chứ?”

 

Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu, cau mày về phía thì chỉ thấy bóng lưng Trịnh Kiều Kiều chạy xa.

 

Lý Tước lập tức nổi cơn lôi đình: “Cái con , đ.â.m mở mồm xin ?”

 

Thế nhưng Trịnh Kiều Kiều hề dừng , thậm chí một cái ngoái đầu cũng .

 

 

Loading...