"Đứng nghiêm yêu cầu hai chân khép , hai mũi chân mở rộng sáu mươi độ, hai chân thẳng, đầu gối ép , giữ thẳng, hai vai mở về , hai tay buông thõng tự nhiên, ngón cái cong áp đốt thứ hai của ngón trỏ, ngón giữa áp sát đường chỉ quần, đầu ngay ngắn, mắt thẳng phía , cằm thu ." Nguyễn Kiệt hô khẩu lệnh mẫu.
Làm mẫu xong, bắt đầu xuống kiểm tra từng , ai đúng sẽ kiên nhẫn hướng dẫn .
Nguyễn Kiều Kiều mắt thẳng, thấy dáng vẻ Nguyễn Kiệt khi hướng dẫn khác, nhưng giọng của , cảm giác tự hào ban nãy dâng đầy l.ồ.ng n.g.ự.c.
Thế nhưng, nhanh thôi, cảm giác tự hào Nguyễn Kiệt tự tay đập nát bấy.
"Vị bạn học nhỏ tên gì?" Anh mặt Nguyễn Kiều Kiều hỏi.
"..." Nguyễn Kiều Kiều , trong đầu lập tức nảy , định giở trò gì đây: "Báo cáo giáo quan, tên Nguyễn Kiều Kiều!"
"Nguyễn Kiều Kiều , họ Nguyễn , thế là một nhà ." Nguyễn Kiệt gật gù.
"..." Nguyễn Kiều Kiều cạn lời.
"Đứng nghiêm , bước khỏi hàng." Nguyễn Kiệt lệnh.
Nguyễn Kiều Kiều im lặng hai giây, cuối cùng vẫn bước lên ba bước.
Nguyễn Kiệt tới mặt cô, đưa tay chỉnh chiếc mũ đầu cô một cách tự nhiên.
Trong mắt các sinh viên phía , đang chỉnh đốn quân trang cho cô, nhưng thực chất đang kín đáo vén lọn tóc mái lòa xòa trán cô nhét gọn trong mũ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Vì Nguyễn Kiều Kiều lưng về phía nên ai phát hiện hành động đầy che chở của .
Nguyễn Kiều Kiều còn tưởng trai trêu chọc , đang tức phồng má định bụng đợi quân huấn kết thúc sẽ tìm bà nội mách tội. Thế nhưng giờ đây, hành động ân cần của khiến lòng cô ấm áp lạ thường, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì .
Nguyễn Kiệt gương mặt nhỏ nhắn của cô em gái nắng chiếu đỏ bừng mà lòng xót xa khôn xiết. Viên ngọc quý nhà từ nhỏ nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, bao giờ chịu khổ thế . Hồi bé, đến cả bộ vài bước em họ còn chẳng nỡ để em tự , phiên cõng chạy; lớn lên chút nữa thì cũng xe đưa xe đón.
Vậy mà bây giờ cô bé phơi cái nắng gay gắt , mỗi là mấy chục phút đồng hồ, gương mặt nhỏ nhắn đều thiêu đến đỏ rực.
"Được , về hàng ." Nguyễn Kiệt trầm giọng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1645-quan-huan-tien-hanh.html.]
Nguyễn Kiều Kiều lùi về vị trí cũ.
Sau đó, Nguyễn Kiệt lượt gọi thêm mấy sinh viên nữa để chỉnh đốn tác phong, điều khiến việc giúp Nguyễn Kiều Kiều sửa mũ còn vẻ gì là thiên vị đột ngột nữa.
Vì là buổi quân huấn đầu tiên, cũng là ngày đầu, nên việc nghiêm kéo dài quá lâu, chỉ tầm hai mươi phút.
Sau đó, họ cho mười phút nghỉ giải lao.
Vừa Nguyễn Kiệt hô nghỉ, gần như tất cả sinh viên đồng thanh reo hò.
Người thì vội vã uống nước, kẻ thì xoay cổ cho bớt mỏi.
Nguyễn Kiều Kiều cũng xoa xoa cái lưng mỏi, về phía bồn hoa đằng xa, cầm lấy bình giữ nhiệt của để uống nước.
Ngô Hoan, Trần Huệ cùng mấy bạn cùng lớp mà cô kịp nhớ tên cũng đặt bình nước ngay cạnh đó.
Cả nhóm ríu rít thảo luận, chủ yếu là bàn tán về vị giáo quan của lớp .
Trần Huệ còn bảo: "Lúc nãy Kiều Kiều còn giáo quan là trai đấy."
Mấy nữ sinh bên cạnh đều bật .
Họ ý , chỉ đơn giản nghĩ rằng Nguyễn Kiều Kiều đang đùa.
Nguyễn Kiều Kiều uống nước, đôi mắt vô tội chớp chớp.
Cô thật mà chẳng ai tin, cô cũng bây giờ.
"Các kìa." Ngô Hoan chỉ về phía xa, tiện tay vỗ vai Nguyễn Kiều Kiều, bảo cô mau qua đó.
---