bàn dân thiên hạ, đặc biệt là bạn học nhường chỗ cho , Nguyễn Kiều Kiều tự nhiên thể thốt lời từ chối.
Hơn nữa những cùng dãy chủ động nhích trong, nếu cô nhường thì thật sự chút nào.
Nguyễn Kiều Kiều đành mím môi, nhích cái m.ô.n.g nhỏ phía trong.
Giang Tiêu mỉm : "Cảm ơn em." Nói đoạn, liền xuống ngay sát cạnh cô.
Giảng viên phụ đạo phía vẫn đang đối chiếu sĩ .
Sau khi xong xuôi, giáo viên chủ nhiệm dặn dò vài câu rời , thời gian còn thuộc về giảng viên phụ đạo.
Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy Giang Tiêu gần , cô khẽ nhích sâu trong thêm một chút.
Vừa mới động đậy hai cái, bên cạnh hạ thấp giọng hỏi: "Kiều Kiều, em đang trốn tránh ?"
"..." Nguyễn Kiều Kiều kinh ngạc, hiểu hỏi một câu như .
Cô sang mỉm khách sáo: "Anh nghĩ nhiều ." Sau đó liền yên vị tại chỗ.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Giảng viên vẫn tiếp tục , bên vì còn quen nên khí tương đối yên tĩnh.
Nói chừng hai ba mươi phút, giảng viên chốt : "Bắt đầu từ ngày mai đến ngày 21, chúng sẽ kỳ quân huấn kéo dài hai mươi ngày.
Các em tập trung lầu sáu giờ rưỡi tối, đầu tiên sẽ cùng đến đại hội đường tham gia giáo d.ụ.c nhập học cho tân sinh viên, tầm chín giờ rưỡi kết thúc.
Sau đó sẽ nhận trang phục quân huấn, lát nữa lên đây báo kích cỡ quần áo cho ."
Để tránh ùn tắc cần thiết, khi dặn dò xong, giảng viên cầm b.út và danh sách, yêu cầu sinh viên tự tìm tên điền kích cỡ.
Nguyễn Kiều Kiều ở dãy thứ hai, đợi một lúc mới tới lượt.
Cô ngoan ngoãn chờ tại chỗ, tò mò quan sát các bạn cùng lớp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1633-khai-giang-quan-huan.html.]
"Lần ở trung tâm thương mại, xin em, là nắm rõ tình hình." Trong khi Nguyễn Kiều Kiều đang quanh, bên cạnh đột ngột lên tiếng.
Nguyễn Kiều Kiều ngẩn , đó lập tức nhận đang nhắc đến vụ Chu Vận ướt quần cả của cô nhưng cuối cùng cô là phát .
Cô lắc đầu: "Không gì ."
Dù miệng , nhưng thái độ của Nguyễn Kiều Kiều càng thêm lạnh nhạt.
Cô chợt nhớ tới lời phàn nàn của Vu Nhu, Giang Tiêu bảo vệ Chu Vận cứ như gà che chở gà con, như cả thế giới đều bắt nạt cô bằng.
Hồi đó, Vu Nhu còn bảo nếu thể đổi lấy trai của cô thì mấy.
Nguyễn Kiều Kiều nhớ rõ lúc đó xua tay lia lịa, đầu lắc như trống bỏi để từ chối.
Loại trai ai vớ đó xui xẻo, cô mới thèm.
Sự lạnh nhạt của Nguyễn Kiều Kiều biểu hiện quá rõ ràng, dù là chậm chạp nhất cũng thể cảm nhận , huống chi là Giang Tiêu.
Ánh mắt trầm xuống, liếc cô một cái cũng thêm lời nào, áp suất khí xung quanh dường như hạ xuống vài độ.
Nguyễn Kiều Kiều thì cứ coi như gì, cô gục mặt xuống bàn, ngoan ngoãn đợi giảng viên tới.
Nữ sinh phía bên – nhường chỗ cho cô – khẽ chọc eo cô.
Khi Nguyễn Kiều Kiều sang, bạn nhỏ giọng hỏi: "Này bạn Nguyễn, bạn quen bạn Giang bên cạnh ?"
Nguyễn Kiều Kiều nữ sinh mũm mĩm mặt, nhớ mang máng bạn tên là Ngô Hoan.
Cô phủ nhận, khẽ gật đầu: "Ừm ừm."
"Oa, thích thật đấy, bạn trai quá mất." Ngô Hoan thốt lên, đó vội vàng bổ sung một câu: "Bạn cũng lắm, xinh cực kỳ luôn."
Nguyễn Kiều Kiều đáp lễ: "Cảm ơn bạn, bạn cũng trông đáng yêu."