Chàng trai tên là Thái Bằng, năm nay mới học lớp mười, là học sinh trường trung học phụ thuộc Đại học Khánh, mục tiêu của chính là Đại học Khánh.
Thái Bằng khẽ "" một tiếng, thu hồi tầm mắt, nhưng sự quyết tâm với Đại học Khánh trong lòng càng lớn hơn.
Nguyễn Kiều Kiều chạy nhỏ suốt quãng đường, cuối cùng cũng đến tòa nhà Ngoại ngữ bốn giờ.
Cô tìm theo phòng học mà Tào Cầm đưa, thấy trong lớp khá đông .
Cô ở cửa thở dốc, tất cả đều đổ dồn ánh mắt về phía cô.
Cố vấn học tập là một nam thanh niên, chừng hơn hai mươi tuổi.
Thấy cô ở cửa, thoáng ngỡ ngàng nhan sắc , hỏi: "Em là...?"
"Nguyễn Kiều Kiều." Nguyễn Kiều Kiều trả lời.
Gương mặt vốn đỏ ửng vì chạy bộ nay càng đỏ thêm, chút ngại ngùng: "Em muộn ạ?"
"Không muộn, muộn, em, tự tìm chỗ mà ." Cố vấn học tập lập tức .
Anh xem danh sách lớp đó, ấn tượng với cái tên Nguyễn Kiều Kiều vì tuổi của cô quá nhỏ, đầy mười lăm.
Chỉ là ngờ, cô bé đầy mười lăm tuổi chỉ học giỏi mà còn xinh đến thế.
Chỉ cần ở cửa, chẳng gì cả, cũng đủ khiến thể rời mắt.
Phòng học vốn đang ồn ào bỗng chốc im lặng hẳn .
Nguyễn Kiều Kiều lướt mắt quanh lớp một lượt.
Có lẽ vì là khoa Ngoại ngữ nên lớp hơn ba mươi mà nữ giới chiếm đại đa , nam giới cô lướt qua thấy cùng lắm chỉ sáu bảy .
Nguyễn Kiều Kiều bước , mấy học sinh ở phía ngoài đều bụng nhường chỗ lùi trong.
Nguyễn Kiều Kiều xuống hàng thứ hai, quên cảm ơn bạn nữ nhường chỗ cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1632-nhap-hoc-quan-huan.html.]
Bạn nữ xua tay liên tục, ánh mắt thỉnh thoảng liếc cô.
Hôm nay là ngày đầu nhập học, thực cũng việc gì quan trọng.
Buổi tập trung lớp chỉ là để cố vấn học tập giúp họ quen với trường lớp, để thích nghi hơn với cuộc sống đại học mà thôi.
Cố vấn học tập bắt đầu điểm danh theo danh sách.
Tên của Nguyễn Kiều Kiều ở phía , cô thưa xong, ngờ cố vấn học tập lên một cái tên mà cô bao giờ ngờ tới —— Giang Tiêu.
Cố vấn một , ai thưa.
Cố vấn thứ hai, vẫn tiếng đáp .
Mọi trong lớp bắt đầu quanh quất.
Nguyễn Kiều Kiều mím môi, cũng lướt mắt một vòng quanh lớp, chợt từ cửa truyền đến một giọng quen thuộc: "Có."
Tất cả đều ngoái cửa, ít nữ sinh trong lớp khẽ thốt lên kinh ngạc, ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều cũng dừng Giang Tiêu.
Công tâm mà , nếu hằng ngày đều Đoạn Tư và Nguyễn Hào lượn lờ mặt, cô cũng sẽ thấy Giang Tiêu trai. Thế nhưng vì hai chuẩn mực, Giang Tiêu trong mắt cô ngược trông chẳng mấy ấn tượng.
Dẫu , các nữ sinh khác rõ ràng nghĩ thế.
Kể từ lúc Giang Tiêu ở cửa, ánh mắt họ từng rời khỏi nửa bước.
Dù e thẹn dám thẳng, cũng sẽ len lén liếc trộm vài cái.
Giảng viên phụ đạo cũng đưa mắt Giang Tiêu, nhàn nhạt : "Vào , nhớ đến sớm hơn một chút."
Giang Tiêu gì, sải bước .
Lần bạn chủ động nhường chỗ còn nhiều hơn, ai nấy mặt mày đỏ ửng.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Chỉ Nguyễn Kiều Kiều là vẫn im, nhưng trớ trêu , Giang Tiêu dừng bước ngay bên cạnh cô, lên tiếng: "Kiều Kiều, thể nhường cho một chỗ ?"
"..." Nguyễn Kiều Kiều mím môi, cô thể là "" nhỉ?