"Dạ??" Nguyễn Kiều Kiều ngẩn .
Lý Tước ôm lấy cánh tay mát lạnh của cô, híp mắt quyết định luôn: "Thế chúng cứ thế mà chốt nhé."
"..." Nguyễn Kiều Kiều cạn lời.
"Kiều Kiều, cố vấn học tập của các em ghé qua, thông báo là bốn giờ chiều nay lớp em tập trung tại phòng học." Tào Cầm giặt quần áo xong, bê chậu , với Nguyễn Kiều Kiều.
Nguyễn Kiều Kiều vội vàng xem giờ, thấy ba giờ rưỡi, cũng kịp nghĩ gì khác, vội leo xuống chuẩn bê chậu rửa mặt, nhưng phát hiện trong xô đặt chậu sẵn nửa xô nước.
Cô ngạc nhiên, hỏi Tào Cầm: "Chị Tào Cầm, chị xách nước giúp em ạ?"
"Ừ, tiện tay thôi." Tào Cầm đang phơi quần áo, liền tỏ vẻ bận tâm .
Nguyễn Kiều Kiều : "Cảm ơn chị Tào Cầm."
Tào Cầm cũng mỉm , thêm gì.
Nguyễn Kiều Kiều nhanh ch.óng rửa mặt.
Vì thời tiết quá nóng, nước cũng chẳng mấy mát mẻ, cô dùng khăn lau kỹ mặt và cổ, đó buộc mái tóc đuôi ngựa rối, chào Lý Tước và Tào Cầm ngoài.
Lúc xuống lầu, cô tình cờ gặp dì quản lý ký túc xá từ ngoài .
Bên cạnh dì là một trai thanh tú, trông trạc tuổi cô.
"Dì Đường." Nguyễn Kiều Kiều cất tiếng chào.
"Kiều Kiều lên lớp ?" Dì Đường thấy cô, lập tức ôn tồn hỏi.
"Vâng ạ." Nguyễn Kiều Kiều gật đầu, tò mò trai bên cạnh.
Lúc ăn trưa nay, cô Nguyễn Hạo kể về mối duyên nợ với dì Đường, thầm đoán đây lẽ là con trai của dì.
Và dì Đường cũng nhanh ch.óng xác nhận phỏng đoán đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1631-nhap-hoc-quan-huan.html.]
Dì chỉ Nguyễn Kiều Kiều giới thiệu: "Con trai, đây là em gái của Nguyễn Hạo con đấy, mau chào chị Nguyễn ."
Chàng trai thanh tú thoáng chút kinh ngạc, ngay đó đỏ bừng mặt.
Nhìn khuôn mặt của Nguyễn Kiều Kiều trông còn nhỏ hơn cả , tiếng "chị Nguyễn" thực sự thốt lên lời.
Thấy dáng vẻ đỏ mặt của trai, Nguyễn Kiều Kiều cũng nhịn .
Cô đoán bạn lớn tuổi hơn , chỉ là dì Đường thấy cô học đại học nên nghĩ cô chỉ là gương mặt trẻ con mà thôi, chứ tuổi thật của cô mới mười lăm.
Cô giải thích: "Dì ơi, tháng Mười năm nay con mới tròn mười lăm tuổi."
Quả nhiên, dì Đường ngạc nhiên trợn tròn mắt: "Kiều Kiều, con nhỏ !
Thế thì nhầm , nhầm , Thái Bằng lớn hơn con hơn một tuổi đấy."
Ánh Trăng Dẫn Lối
Nguyễn Kiều Kiều mỉm , đồng hồ thấy thời gian sắp kịp nữa, liền chào tạm biệt dì Đường chạy nhỏ ngoài.
Dì Đường vẫn còn phía dặn với theo bảo cô chạy chậm thôi, đừng để ngã, cho đến khi bóng dáng Nguyễn Kiều Kiều khuất hẳn mới bất lực lắc đầu.
Dì với trai bên cạnh: "Anh Nguyễn của con giỏi, ngờ em gái còn giỏi hơn.
Thật ngờ Kiều Kiều nhỏ tuổi thế, kém con một tuổi mà đỗ đại học , thực sự quá tài giỏi."
Chàng trai gật đầu, ánh mắt vô thức dõi theo hướng Nguyễn Kiều Kiều rời , như thể vẫn còn thấy dáng vẻ khi cô .
Khuôn mặt tuấn tú vốn đỏ nay càng đỏ hơn.
"Sao mặt con đỏ thế , nóng quá ?
Mau nhà nghỉ ngơi , xào mấy món cho con ăn.
Học hành tuy bận nhưng cũng chú ý sức khỏe, ?" Dì Đường chút xót xa .
---