"Có ? Đau ?" Thấy Nguyễn Kiều Kiều nhíu mày, một tay ôm vai, sắc mặt Nguyễn Hạo trầm xuống.
"Em , chỉ tê một chút thôi." Nguyễn Kiều Kiều xoa vai, ánh mắt dừng hai lên mặt.
Người đàn ông đỡ Chu Vận dậy ân cần hỏi han cô , cau mày về phía em Nguyễn Kiều Kiều với vẻ vui. ngay khi ánh mắt chạm Nguyễn Hạo, sững , đó sang cô gái cạnh Nguyễn Hạo với vẻ thể tin nổi.
Anh sáu năm gặp Nguyễn Kiều Kiều. Nguyễn Kiều Kiều năm tám, chín tuổi và Nguyễn Kiều Kiều mười lăm tuổi sự khác biệt lớn. Trong ấn tượng của , cô bé ngày xưa trắng trẻo, chút mập mạp, tròn trịa đáng yêu.
Nguyễn Kiều Kiều mười lăm tuổi mắt, tuy vẫn trắng trẻo nhưng xinh hơn hồi nhỏ nhiều, dáng mảnh mai đến mức cảm tưởng như gió thổi qua là bay mất.
Anh từng tưởng tượng hàng ngàn viễn cảnh khi gặp , nhưng bao giờ nghĩ sẽ gặp trong tình huống như thế . Vừa thậm chí còn tưởng cô là một trong những kẻ ỷ thế h.i.ế.p đang bắt nạt Chu Vận như .
"Anh Giang." Thấy Giang Tiêu cứ chằm chằm Nguyễn Kiều Kiều chớp mắt, Chu Vận nắm lấy tay , bất an gọi khẽ.
Giang Tiêu lúc mới hồn, nhưng giây tiếp theo vội vàng buông tay Chu Vận . Đầu tiên, chào Nguyễn Hạo một tiếng: "Anh Hạo." Sau đó sang Nguyễn Kiều Kiều, ánh mắt phức tạp: "Kiều Kiều."
Nguyễn Kiều Kiều nhận Giang Tiêu ngay khi dậy. Khi sang Chu Vận, ánh mắt cô mang theo một ý vị khó tả.
Ánh Trăng Dẫn Lối
Cô cũng nhớ Chu Vận là ai . Thảo nào cái tên quen tai thế, hóa đây chính là cô nàng mà Vu Nhu phàn nàn: cực kỳ mít ướt, mỗi chuyện gì xảy là , như cả thế giới đang bắt nạt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1595-le-truong-thanh-13.html.]
Cô Giang Tiêu bằng ánh mắt một lời khó hết. Từ kiếp đến kiếp , gu thẩm mỹ của vẫn " như một" thật đáng nể.
Cô xoa cánh tay vẫn còn tê dại vì va , giải thích: "Vừa cô Chu Vận đây đổ nước lên ống quần trai . Cô lau giúp, tránh , ngoài chẳng chuyện gì xảy cả. Anh đừng hiểu lầm, chúng bắt nạt cô ."
Vừa , Nguyễn Kiều Kiều chỉ vệt nước còn in rõ ống quần Nguyễn Hạo.
Lúc , cô nhân viên bán hàng ban nãy cũng chạy tới, thấy liền rối rít xin : "Xin , thật xin , gây phiền phức cho hai vị." Cô sang Chu Vận, thấy Giang Tiêu ở đó nên dám nặng lời, chỉ dùng ánh mắt hiệu bảo Chu Vận mau ch.óng xin .
Chu Vận lập tức cúi Nguyễn Kiều Kiều và Nguyễn Hạo: "Xin , cố ý." Cô ống quần của Nguyễn Hạo, như thể trải qua một cuộc đấu tranh tư tưởng, : "Anh để điện thoại ạ, chiếc quần sẽ đền, sẽ từ từ trả tiền cho ."
"Không cần ." Nguyễn Hạo nhíu mày, sang cô nhân viên , rút từ trong túi một tấm danh đưa qua: "Gói xong đồng hồ thì cứ gửi trực tiếp đến khách sạn Nguyễn Gia."
"Vâng ạ." Cô nhân viên lập tức nhận lấy: "Lát nữa sẽ cho mang qua ngay."
Nguyễn Kiều Kiều cúi xuống ống quần Nguyễn Hạo, thấy ướt một mảng lớn, chắc chắn là khó chịu, bèn : "Anh cả, em thấy bên bán đồ nam, chúng qua đó xem thử ."
"Ừ." Nguyễn Hạo gật đầu, giúp cô xoa vai, ánh mắt vẫn còn chút lạnh lẽo: "Còn đau ?"
Nguyễn Kiều Kiều lắc đầu. Lúc đầu va chạm thì tê dại, giờ qua cơn thì nữa.