Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1593: Lễ trưởng thành (11)

Cập nhật lúc: 2026-01-11 16:25:09
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

kìm thốt lên: "Anh cả, đeo đồng hồ thật đấy."

 

Cô tin rằng, nếu để cả của minh tinh, quảng cáo cho đồng hồ, tuyệt đối thể bán cháy hàng!

 

Nguyễn Kiều Kiều nghĩ đến Đoạn Tư cũng trắng, cảm thấy đeo kiểu đồng hồ nhất định cũng , lập tức nắm lấy tay Nguyễn Hạo : "Vậy cả, chúng xem , xem đúng thương hiệu của cả luôn."

 

Nhìn Nguyễn Kiều Kiều chốc lát trở nên tràn đầy nguyên khí, Nguyễn Hạo bất đắc dĩ lắc đầu, chỉ cho cô một hướng, cô kéo tay chạy chậm một mạch.

 

Chiếc đồng hồ Nguyễn Hạo đeo tay là thương hiệu nhập khẩu, gia công cực , nhưng đồng thời giá cả cũng đắt đến thái quá. Những chiếc đồng hồ quầy cơ bản đều giá sáu con . Cũng một mẫu rẻ hơn chút, nhưng dây đồng hồ là kim loại, Nguyễn Kiều Kiều thấy già, hợp với bố Nguyễn giàu hơn, chứ hợp với kiểu mới trưởng thành như Đoạn Tư.

 

"Cái đắt thật đấy." Nguyễn Kiều Kiều bảng giá bên , nhịn ôm c.h.ặ.t cái ví tiền nhỏ của .

 

Mua xong một chiếc đồng hồ , đào rỗng ví tiền cô cũng đủ trả a!

 

Ánh Trăng Dẫn Lối

"Cô bé cần tìm loại nào?" Trong cửa hàng hai cô nhân viên bán hàng. Một trông 30 tuổi, vẻ lão luyện, thấy khách tới cửa, là hai nhan sắc khá cao, ăn mặc sang trọng, dựa kinh nghiệm nhiều năm liền đây là khách hàng thực sự, lập tức đón tiếp.

 

Người còn trông chừng mười tám mười chín tuổi, dáng vẻ thanh tú nhưng chút rụt rè, lưng cô nhân viên , chỉ Nguyễn Hạo một cái liền đỏ mặt.

 

Nguyễn Kiều Kiều vẫn đang đồng hồ quầy, những con , nhịn ôm ví: "Ở đây giảm giá ạ?" Nếu thực sự mua một chiếc đồng hồ ở đây, cô sẽ chẳng còn một xu dính túi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1593-le-truong-thanh-11.html.]

"Cô bé ơi, ở đây chúng giảm giá ."

 

Nguyễn Kiều Kiều rớt nước mắt, xem thật sự đào rỗng cái kho bạc nhỏ của cô .

 

"Tiền đủ thì bù thêm cho." Nguyễn Hạo bên cạnh thấy bộ dạng cô ôm khư khư cái túi, .

 

Nguyễn Kiều Kiều mắt sáng lên, nhưng nghĩ đến cái gì lập tức lắc đầu: "Thôi bỏ ạ, đây là quà em tặng, đương nhiên tiêu tiền của em." Huống chi bạn nhỏ của cô đối với cô như , cho dù cô thực sự mua nổi, thì bán vàng thỏi cũng nhất định mua!

 

Thấy Nguyễn Kiều Kiều thực sự mua, cô nhân viên phục vụ càng thêm nhiệt tình, giới thiệu cho Nguyễn Kiều Kiều vài mẫu. Cuối cùng ánh mắt Nguyễn Kiều Kiều dừng ở một mẫu tương tự như của Nguyễn Hạo, nhưng mặt đồng hồ chút khác biệt.

 

Mẫu của Nguyễn Hạo, xung quanh đồng hồ đều đính một ít kim cương vụn. Loại đồng hồ đính kim cương vụn đeo lên kén khí chất, nếu khéo sẽ trông giống như nhà giàu mới nổi, nhưng Nguyễn Hạo diện mạo tuấn mỹ, khí chất tuấn nhã tự phụ, cho nên chiếc đồng hồ đó đeo lên .

 

Đoạn Tư thì khác, khí chất của Đoạn Tư tương đối thanh lãnh. Mẫu cô đang xem , dây đồng hồ giống hệt của Nguyễn Hạo, nhưng đồng hồ sạch sẽ hơn, bên kim cương vụn, thanh thanh lãnh lãnh, xứng đôi với Đoạn Tư.

 

Nguyễn Kiều Kiều giá cả, ừm... Mười hai vạn tám (128.000)... Quả nhiên là cô bán vàng thỏi ?

 

Thấy Nguyễn Kiều Kiều chằm chằm một mẫu đồng hồ chớp mắt, Nguyễn Hạo mỉm hỏi: "Ưng ý cái ?"

 

Nguyễn Kiều Kiều gật đầu: "Vâng, nhưng tiền đủ, tiền tiết kiệm chỉ hơn mười một vạn thôi." Cô khựng một chút, chút ngượng ngùng xoa xoa ngón tay: "Cái đó, bán một thỏi vàng liệu đủ nhỉ?"

 

 

Loading...