Mèo Béo Xuyên Sách Trở Thành Bé Cưng Ở Thập Niên - Chương 1577: Cả nhà chuyển đến Bắc Đô (5)

Cập nhật lúc: 2026-01-11 03:19:28
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

18 tuổi nghĩa là thành niên, Nguyễn Kiều Kiều cảm thấy quà năm nay thể tặng qua loa , nhưng nghĩ nát óc hơn nửa tháng vẫn nên tặng gì.

 

Đoạn Tư nổ máy xe, sang cô, một cái khiến Nguyễn Kiều Kiều khó hiểu.

 

Cô sờ sờ mặt : "Mặt em dính bùn ?"

 

Đoạn Tư lắc đầu, đưa tay xoa đầu cô: "Em mau lớn là món quà nhất ."

 

"......" Nguyễn Kiều Kiều.

 

Nói như thể cô lớn là lớn ngay .

 

Nguyễn Kiều Kiều gạt bàn tay đang rối tóc , soi gương chiếu hậu vuốt tóc, tì cằm ngoài cửa sổ.

 

Xe chạy khỏi thôn Hạ Hà, ngang qua trường tiểu học cũ, Nguyễn Kiều Kiều cánh cổng sắt sơn đỏ, bảo Đoạn Tư dừng : "Anh Tư, xem chút ."

 

Đoạn Tư gật đầu, tấp xe lề, hai xuống xe.

 

Do sân trường rộng, dân quanh đó mượn chìa khóa cổng để phơi thóc sân thể d.ụ.c nên cổng mở. Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư dắt theo Thịt Thịt .

Ánh Trăng Dẫn Lối

 

Hai cùng qua sân thể d.ụ.c, qua các dãy phòng học, thậm chí cả nhà vệ sinh công cộng đối diện nhà ăn.

 

Nhìn cái nhà vệ sinh đó, Nguyễn Kiều Kiều khỏi nhớ cảnh tượng đầu tiên bước .

 

Lúc đó cô đầy 6 tuổi, cái nhà vệ sinh trường học đối với cô quả thực quá lớn, đặc biệt là cái hố xí, cộng thêm những thứ bò lổm ngổm bên , khiến cô một dám hai, thà nhịn c.h.ế.t cũng bước nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1577-ca-nha-chuyen-den-bac-do-5.html.]

 

một ngày học sáu tiết, thể ăn uống, nên thể nhịn vệ sinh mãi .

 

Sau khi chuyện, Nguyễn Kiến Quốc tìm một hộ dân cạnh trường, biếu quà cáp, tự bỏ tiền xây một nhà vệ sinh riêng, chuyên cho cô dùng, còn lắp khóa bên ngoài mới giải quyết vấn đề.

 

Bà Nguyễn thương cháu nên cũng gì.

 

Giờ đây dù mười năm trôi qua, những chuyện năm xưa như xa xôi lắm, nhưng Nguyễn Kiều Kiều nhớ vẫn thấy vô cùng hạnh phúc. Gặp những yêu thương như mạng sống thế , thật bao.

 

Hai dạo trong trường nửa tiếng . Lúc lên xe, Nguyễn Kiều Kiều thấy Ngũ Y Đình đang cùng mấy cô gái khác.

 

Ngũ Y Đình lớn hơn cô ba tuổi, bằng tuổi Đoạn Tư, cũng mười tám tuổi.

 

Cô gái 18 tuổi đang độ xuân thì, Nguyễn Kiều Kiều thoáng qua suýt nhận , mãi đến khi đối phương thấy cô và sững sờ một chút thì cô mới nhận .

 

Ngũ Y Đình 18 tuổi trông thanh tú. Bàn tay vặn gãy năm xưa bác sĩ Lục trong thôn chữa khỏi, giờ cũng thấy dị thường gì.

 

Nguyễn Kiều Kiều học hết cấp hai thì nghỉ, học lên cấp ba, hình như thuê bên ngoài.

 

Hồi nhỏ hai chẳng bạn bè gì, giờ lớn lên càng cần thiết chào hỏi xã giao. Nguyễn Kiều Kiều chỉ gật đầu với cô một cái lên xe cùng Đoạn Tư.

 

Thấy xe chạy , Ngũ Y Đình vẫn thu hồi tầm mắt. Cô bạn cùng vẻ mặt đầy kinh ngạc: "Oa, bạn nam nãy trai quá, mắt còn màu xanh lục nữa, bố nước ngoài ? Cậu giàu thật đấy, xe đắt lắm ."

 

"Tiểu Đình, quen họ ? Hình như tớ thấy bạn nữ đang đấy? Cô là ai thế? Là bạn gái nam ? Trông cũng bình thường thôi, chẳng xứng với nam chút nào."

 

 

Loading...