"Lục T.ử Thư, thiếu não ?" Nhìn thấy động tĩnh bên , hai cặp đôi đang mặn nồng bên tới, vặn thấy câu của Lục T.ử Thư, Dương Điệu lập tức bày vẻ mặt ghét bỏ.
Cô lục lọi trong đống đĩa nhạc một hồi, đó liếc Đoạn Tư đang vô cảm, Nguyễn Kiều Kiều đang háo hức chờ đợi, xúi giục: "Kiều Kiều, cũng hát, là song ca một bài với lớp trưởng ?"
" tớ hát mấy." Nguyễn Kiều Kiều chút chần chừ.
"Không , bài chắc chắn ." Dương Điệu , chen cạnh cô: "Bài ."
Nguyễn Kiều Kiều tên bài hát: "Chuyện lãng mạn nhất." Cô tươi: "Bài tớ !"
Bài hát mới năm ngoái, mắt nổi đình nổi đám khắp cả nước. Hồi đó Nguyễn Kiều Kiều cũng thích, từng tập hát một thời gian.
Chỉ là cô chút khó xử Đoạn Tư: "Anh Tư, bài ?"
Đoạn Tư liếc bài hát cô chỉ, gật đầu. Anh , cũng là vì hồi đó cô ngày nào cũng ngân nga.
Ánh Trăng Dẫn Lối
"Hát bài gì, ướt át sến súa, hợp , cứ hát Trái tim Trung Quốc như thằng Lục T.ử Thư bảo !" Nguyễn Lỗi ở bên cạnh kháng nghị. Tuy em gái sớm muộn gì cũng giữ , nhưng giữ ngày nào ngày đó chứ.
Ý kiến của , đương nhiên chẳng ai thèm để ý.
Dương Điệu chọn bài, đó đưa hai cái micro cho Nguyễn Kiều Kiều và Đoạn Tư.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/meo-beo-xuyen-sach-tro-thanh-be-cung-o-thap-nien/chuong-1569-chuyen-lang-man-nhat-1.html.]
Đoạn Tư và Nguyễn Kiều Kiều đều lên phía , những khác lùi về sô pha phía .
Lần đầu tiên Nguyễn Kiều Kiều hát ở vũ trường nên chút căng thẳng, mắt dán c.h.ặ.t chữ màn hình, còn Đoạn Tư thì chỉ cô.
Đoạn Tư bắt đầu hát , thậm chí chẳng thèm màn hình, cứ thế cất giọng theo nhạc: "Ngồi tựa lưng tấm t.h.ả.m, nhạc và tâm sự về những ước nguyện. Em mong ngày càng dịu dàng hơn, mong em đặt trong tim..."
Giọng Đoạn Tư vỡ hẳn thành giọng trầm của đàn ông trưởng thành, mà vẫn mang nét thanh thoát của thiếu niên. Có lẽ vì đây là đầu tiên cất giọng hát, cả phòng bao bỗng chốc im bặt. Nguyễn Kiều Kiều vốn đang màn hình, thấy giọng hát bất giác đầu .
Cứ thế báo , cô bắt gặp ánh mắt Đoạn Tư đang chăm chú như thể cả thế giới chỉ mỗi cô, khiến cô ngẩn ngơ.
Cô ảo giác , nhưng cô cảm thấy khi Đoạn Tư hát câu cuối, ánh mắt cô như rằng đó chính là lời với cô .
Đoạn Tư hát xong bốn câu đầu, nhạc điệu dâng lên, Nguyễn Kiều Kiều vẫn hồn. Mãi đến khi Đoạn Tư bước tới, nắm tay cô bóp nhẹ, cô mới luống cuống hát theo, câu đầu tiên còn nhanh nhịp.
"Anh tặng em một giấc mơ lãng mạn, cảm ơn em đưa tìm thấy thiên đường. Dù dùng cả đời mới thành, chỉ cần em sẽ nhớ mãi quên..." Đến câu thứ hai Nguyễn Kiều Kiều mới bắt kịp nhịp. Giọng cô mềm mại ngọt ngào, bài hát giai điệu đơn giản nên cô hát .
"Điều lãng mạn nhất mà em thể nghĩ đến, chính là cùng từ từ già . Dọc đường lưu giữ từng chút từng chút tiếng , để ghế bập bênh từ từ kể . Điều lãng mạn nhất mà em thể nghĩ đến, chính là cùng từ từ già . Cho đến khi chúng già chẳng nữa, vẫn coi em là bảo vật trong lòng bàn tay..."
Khi hát đến phần điệp khúc, Nguyễn Kiều Kiều bỗng nghĩ đến nhiều điều.
Bởi vì cô nhận trong mười năm qua, những gì Đoạn Tư cho cô còn nhiều hơn gấp bội so với trong bài hát .